NGỌC TUYẾT SANH CA MAI ẢNH HƯƠNG
Tác giả: THIÊN LẠI CHỈ DIÊN
Năm đó mùa đông đến thật sớm. Khí trời bỗng nhiên dày đặc lãnh hương xen kẽ theo từng dòng không khí trôi về bao bọc cảnh sắc thanh bình yên ả. Ngoài khung cửa tiết khí giá lạnh. Đây đó xuất hiện những chấm băng li ti khẽ khàng treo trên những cành cây khô còn vương vài chiếc lá nâu đỏ buồn bã. Chẳng mấy chốc thời tiết trôi nhanh, tháng chạp buông từng bước chân dạm đến những ngõ hẻm vắng lặng. Trung tuần tháng chạp đã có tuyết. Bão tuyết. Trắng mờ mịt che phủ những nóc nhà xiêu vẹo. Trắng tuyết ngân trì xuống những nhánh cây thô ráp. Trắng đượm buồn trên ngọn cỏ đính hạt sương chẳng thể nào buông rơi. Tuyết lớn đem theo giá rét len lỏi vào những lớp áo bông sờn cũ. Mênh mông màu trắng giao mùa. Đường chân trời kia dường như nhạt nhòa hòa vào vòm trời thương bạch. Ở Nãng Sơn, sương đọng trên cây cỏ thành từng giọt to tròn trong vắt. Đến cả bầu trời, cùng mây, núi, nước, trên dưới chỉ độc một màu trắng u uẩn. Thật là "Quái đắc bắc phong cấp, tiền đình như nguyệt huy. Thiên nhân trữ hứa xảo, tiễn thủy tác hoa phi."