Showing posts with label thoughts. Show all posts
Showing posts with label thoughts. Show all posts
Sunday, September 25, 2011

Invisible

http://www.facebook.com/notes/thao-nguyen/invisible/10150326671857192



Cũng lâu rồi chả viết note trên facebook nữa, chắc mình đóng cửa cái nhà blogspot của mình nên giờ mình thành một con ma lang thang vật vờ vô định. Mà cũng đúng, sống trong nhà mình mình còn thấy mình không khác gì một con ma hết. Hay trong yahoo, gọi là invisible. Cũng như tính cách của mình, invisible với tất cả mọi người và available trong mắt một người thôi. Cũng tốt, có cái để an ủi =))

Chả biết từ khi nào mình cực thích cái dạng trình bày văn bản theo kiểu phân mục 1 2 3 nhỉ? Hay tại gõ văn bản nhiều quá thành thử phải tìm cách làm cho luận điểm của mình rõ ràng để rồi mình nhìn lại một lượt không có gì là rõ ràng???

Ôi thật buồn cười, buồn cười giống như cái cuộc sống quá mức giả tạo này luôn phải không nhỉ?
Saturday, July 09, 2011

Sinh nhật "vui"

[From Facebook with...]

Cũng lâu rồi không viết note trên này, khổ vì cái facebook đã bị chặn bởi các bác nhà mạng yêu dấu dễ thương, vậy là phải add thêm cái https vào. Mệt, cứ refresh là lại mất link. Thôi cũng nhân dịp í mà... Bợt-dei của mình... Viết một chút gì đó vui vui trên facebook...


Sinh nhật, nhận được rất nhiều lời chúc "Happy Birthday" trên facebook, của các 12D1-er, của các bạn vô tình quen được trong những lần lượn net. Vui... Dù rằng trong một ngày như thế này và với tâm trạng như thế này thì vui là một điều vô cùng xa xỉ. Nhiều khi mình ước mà cũng chẳng thể vui được. Hay là hít khí Helium vào nói cái giọng méo méo cho nó hài, mà mình cũng biết thật ra làm thế cũng chả hài gì cho cam.

Không quà, đã thành thông lệ, những món ăn sinh nhật "vũ như cẩn" mình cũng không để ý lắm. Nhớ cái ngày xưa ít ra sinh nhật là một ngày gì đó vui vui len lỏi trong lòng, có những nụ cười, có những cái vỗ tay chúc mừng. Rồi hết, sinh nhật đơn giản như bao điều đơn giản ngày ngày trôi qua. Mà bây giờ có bảo Tết đối với mình cũng không khác chi những ngày nhàm chán. Có chăng mình được ngủ nhiều hơn thôi.
Monday, June 20, 2011

KTTH - LTPH ... Ưu tư đôi tri kỷ

P.S #1: Bài viết này được viết trong lúc người đang giựt giựt vì nghe các loại nhạc pop có giai điệu xập xình dồn dập --> câu từ ngắt nhịp sẽ gặp vấn đề ^____^

P.S #2: Sau câu này thì vô trong bài viết sẽ cực lười viết hoa sau dấu chấm, dạo này đang bị bệnh lười chảy thây. =]]]]]]]]]]]

P.S #3: Ta viết bài này dành cho 2 người beta đang ngóc mỏ chờ ta hoàn tất đống môn thi + việc làm của ta vào hè này để trở về vui thú quây quần cùng 2 huynh cùng các nàng ấy.

Đây đơn thuần chỉ là 1 bài cảm nhận, không trích dẫn hoặc trích dẫn theo trí nhớ người viết, không chém thơ từ trong truyện cũng không hề xì poi vì đã lâu quá editor trí não cùi bắp nên ít nhiều truyện đã trôi theo dòng nước không thương tiếc!!!

--------------------------------------
Tuesday, May 24, 2011

Nhân Danh Cha ... Máu ... Hoa hồng

Góc tối leo lét ánh đèn cầy nhỏ từng giọt sáp gấp rút rơi xuống đĩa hứng. Tiếng cầu nguyện nhanh dần trong đêm. Bóng tối...

Âm thanh vút nhanh qua những ngóc ngách cửa sổ phủ đầy những rặng hoa hồng leo dây thắm một màu đỏ quý phái và sang trọng. Máu tươi chợt nhỏ lên những trang sách thấm đẫm những tội lỗi cùng nỗi khoan thứ giam chặt con quỷ dữ trong tâm hồn. Không hoàn hảo...

Lỗ chỗ... Thủng... Máu rỉ giọt... Linh hồn bị tàn phá... Thối rữa...

Ánh mặt trời dần lê gót chân hoang dại lên những nóc nhà hoang vu tồi tàn nơi con phố chật hẹp. Cây thánh giá bật sáng những giọt lệ trong vắt đến lóe sáng như những nhát dao cứa đôi tiếng rên rỉ bật máu. Xót. Những giọt máu khô lại trên con đường đá vô định hun hút về một hướng tạo nên những cơn ảo giác chập chờn. Loạng choạng. Hơi thở dồn dập theo những lần phập phồng nơi lồng ngực đang cố chịu nỗi đau đớn bóp nghẹt.
Friday, March 18, 2011

Chó ơi...

Khuya rồi nhỉ?

Đã 1 ngày rồi, chị không còn được nghe thấy tiếng sủa gâu gâu của em mừng chị mỗi lần chị đi làm về hay đi học về khuya, chẳng còn những lần em chồm lên người chị, cào cào làm bẩn chiếc áo khoác dày cộm, chẳng còn những ánh mắt long lanh dễ thương, đôi tai cụp xuống phía sau, ra dáng đáng yêu, để đổi lại những cái vỗ vỗ đầu ôm ấp.

Đã 1 ngày rồi, chị không còn được ôm em, vuốt ve bộ lông của em, ấp em vào lòng những đêm trời tối.

Đã 1 ngày rồi, chị không còn được cất tiếng kêu em xuống ăn cơm như mọi lần chị hay làm và em nhìn chị đòi ăn trông đáng yêu đến thế.

Đã 1 ngày rồi, chưa bao giờ chị về nhà lại trông ngóng tiếng sủa của em, tiếng em cào cào cửa lách mình qua chấn song sắt ra mừng chị đến như vậy. Điều đầu tiên chị trở về nhà, là nhìn em, là ôm lấy em, là vỗ đầu em, là chào em trước hết, vì lúc đó chưa có ai nghe thấy tiếng xe máy nổ để ra, chỉ có mỗi mình em.
Monday, February 14, 2011

Ngọt Ngào

14/02

2 năm trước.

Chúng ta gặp nhau ở bến xe bus Bến Thành tấp nập. Cảm xúc này tốt nhất đừng nói ra nhiều, phải không anh?

Bus 27, phở Bến Thành, viện Bảo tàng Thành phố, thư viện Quốc gia...

Cứ xem như chúng ta hãy cùng nghe MV này và nghĩ lại đi nhé ^^

Happy Valentine's Day

ANISION! EM YÊU ANH RẤT NHIỀU!!!

P/s: Cái MV đặc biệt tặng anh thì em chưa có làm kịp. Anh thông cảm cho em nhen ^^ (cười toe)
Monday, February 07, 2011

Cuộc gọi chưa đầy năm phút

10:40 tối

Hết Tết.

Tết trôi qua nhàm chán như bao sự nhàm chán.

Con người vẫn luôn bận bịu bởi những cơn lốc điên cuồng kéo người ta đi trong vô thức.

Mai đi làm. Con người dấn bước trong cuộc sống hối hả tiến đến những bước đường xa lạ trong tương lai được sắp đặt sẵn.

Cảm giác bào mòn theo những hoàn cảnh vô tình hoặc hữu tình xảy ra o ép con người ta rơi vào một trạng thái lạ lẫm không hề quen thuộc.
Tuesday, February 01, 2011

Hỗn tạp

Chiều như bất kỳ buổi chiều nào trôi qua trong cuộc sống buồn tẻ.
Chiều như bao ngày bình thường hoàng hôn hờ hững trôi nơi cuối trời lặng lẽ.

Ngẫm nghĩ...

Nhiều khi một giọt nước nhỏ bé cũng đủ khuấy động mặt hồ tưởng chừng yên tĩnh. Trách sao được khi mọi thứ đều là lỗi của mình. Thói quen nhận hết lỗi về mình phần nào cũng cho thấy tính cách tiêu cực và khép kín của mình. Trước một việc gì đấy, mình không muốn làm tổn thương người đó, mình liền nhận lỗi. Mình thấy cực kỳ khó chịu, cực kỳ chán ghét, cực kỳ bực tức khi mình lại gây ra lỗi và người đó phải gánh chịu...
Thursday, January 20, 2011

BÁÁÁÁÁOOOOOOOOO!!!!!!!!!

Từ nay về sau, ta chỉ update bản edit mới nhất của ta bên mục lục, không làm entry từng chap nữa. Thỉnh chư vị quan khách qua trang mục lục KTTH-LTPH để đọc. Chân thành cám ơn.

Về việc share bản word, để tránh tình trạng ta share nhầm vào cái email nào đó của đám buôn lậu, nên ta sẽ có 2 lựa chọn:
- Đặt pass file download bản word (1)
- Test về nội dung Khuynh Tẫn qua yahoo messenger(2)
Các nàng thích cái nào thì cứ comment dưới đây cho ta rõ hen. Nếu như tình trạng in lậu đam mỹ vẫn nảy nở tươi tốt như nấm mọc sau mưa, ta sẽ đặt pass cho từng chap word download, không down nguyên bộ nữa. Các nàng yên tâm, ta sẽ có hướng dẫn cụ thể cho pass từng chap.

Ngày lành
POKA
Saturday, January 01, 2011

Tâm Vũ - Lại nhớ về mưa

Anh à...

Em nghe Tâm Vũ là lại nhớ đến mấy hồi chúng ta hay nắm tay nhau chạy dưới mưa đuổi theo xe bus ấy. Anh còn nhớ không? Lần đó chúng ta đợi nhau ướt lướt thướt dưới trời mưa nặng hạt, lạnh buốt giá chỉ để trao cho nhau hai cái bánh hamburger nguội lạnh nhàu nát, rồi vắt giò lên cổ chạy theo con 27 để anh đưa em về nhà. Nhưng lạnh thì lạnh, ăn cũng vui lắm mà, phải không anh yêu?

Rồi những lúc chúng ta lại giận nhau, lại hờn dỗi, lại trách cứ. Có bao giờ anh để ý hình như những lúc ấy, chúng ta đi riêng, và ngồi bên ô cửa xe bus dõi tầm mắt ra phía ngoài nhìn những giọt mưa đau rát quất vào ô cửa kính vô tình lăn dài những vệt nước mưa như đôi mắt ai cay xè vì những giọt nước nóng hổi? Em thường hay nghĩ mông lung những khi như thế. Mưa vẫn cứ mưa. Ipod vẫn vang vang bài Tâm Vũ sâu lắng mà buồn bã. Đôi khi chúng ta cãi nhau, vì đó là món nêm gia vị cho tình yêu thêm đằm thắm. Cảm giác cái lạnh cắt da thịt thấm dần vào xương tuỷ, em chỉ ước lúc đó anh lại ngồi bên em, nắm chặt lấy tay em dù rằng tay anh cũng lạnh và ướt y chang tay em thôi. Như thế cũng đủ ấm rồi, đúng không anh? Ấm trong lòng chúng ta.
Sunday, December 12, 2010

An Tĩnh - Tĩnh lặng trong lòng

Không hiểu sao dạo này thích nghe An Tĩnh. Tĩnh đến lạ lùng.

Càng gần đến ngày thi, tôi càng thấy thời gian trôi chậm chạp từ tốn không một chút gấp gáp hay lo lắng trước ngày trọng đại đó. Anh vẫn gọi điện, vẫn nhắn tin, vẫn lên mạng hỏi thăm tôi. Cảm ơn, hạnh phúc và rất vui. Dù rằng tôi ngồi trước màn hình laptop một mình trong đêm khuya, tôi vẫn không thấy mọi thứ trầm lặng hoặc tôi không hề cô độc. Con mèo nằm dưới chân tôi, để tôi cảm thấy một loại hơi ấm nhàn nhạt toả ra trong không khí. Nó nằm rất ngoan. Chẳng trách tôi thích động vật.

Nói chuyện với Yui, cũng lâu rồi không nhắn tin chat với nàng ấy. Tìm thấy được người cùng sở thích của mình cũng vui lắm chứ, mà cả hai lại là fan cuồng của Jay nữa lại càng thích. Cả hai đều là những con người cảm thấy cô đơn hoặc giả, mệt mỏi và nhiều khi muốn buông xuôi mọi thứ. Nói chuyện với nhau đôi ba câu ngắn ngủi khiến lòng người cởi mở hơn trước cuộc sống quá nhạt nhẽo này. Lại thêm một project về Khuynh Tẫn để tung ra vào dịp Noel. Quả thật ngồi tán nhảm với nàng vui lắm đấy Yui ạ.

Cởi bỏ được một mối hoài nghi với một người bạn vừa quen trên mạng. Đọc một bức thư. Lòng thêm nhẹ.
Saturday, December 11, 2010

Rút Lui - Ngày mai sẽ là...

Bây giờ là gần 2h sáng. Thói quen thức khuya kiểu này dạo gần đây xuất hiện hơi bị nhiều nhỉ.

Sắp thi rồi mà vẫn còn lan man viết blog được. Đến mình cũng bó tay chấm đủ thứ với mình luôn.

Nhiều khi mình nhìn lại xem thử đời mình đã làm được những gì và bỏ mất những gì, thấy cán cân đó chông chênh một cách kỳ lạ. Đêm nay lại là một đêm dài trong vô vàn những đêm dài khác lắng nghe nhạc Jay rồi nhớ anh. Hình như chỉ có ban đêm mới khiến mình nhớ anh nhiều đến vậy. Tiếng trống từ tốn nhịp nhàng trong Rút Lui mang về cái cảm giác tình yêu của mình vẫn còn như ngày ấy. Nhỏ nhoi, mỏng manh nhưng mạnh mẽ.

Dù gì thì, quen biết anh cũng là một sự việc đi quá mức nghiêm trọng của nó. Mình tự nhận là vậy. Nhưng quả thật là, càng bị cấm thì càng làm tới. Aizzz. Quyết định là ở mình mà.
Friday, December 10, 2010

Đêm cô độc - Dạ Khúc

Khuya rồi ha. Ngủ không được. Tình hình là nuốt cà phê kiểu này là mặt thành rổ chắc rồi.

Không hiểu được. Đôi khi mình cũng muốn lân la làm quen nhưng có thể không bao giờ làm quen được.

Chỉ là ham chơi, không chịu học hành. Chắc rồi cũng rớt.

Nhìn lại cái tài sản MV làm cho Jay, cũng được, nói theo Jay, Aiyo bu cuo. Đúng là tự sướng cao độ.

Ban đêm mà nghe Dạ Khúc là hết chỗ chê. Cho dù có cao hứng tới mức nào, buồn bã tới mức nào, nghe bài này bỗng dưng mình lại thấy bình lặng. Cái trầm buồn đôi lúc nhanh dồn dập của những ký ức xen lẫn nỗi nhớ nhung hoài niệm xẹt qua trong màn hình mờ nhạt. Uhm. Nghe bài này lại nhớ anh. Đôi khi trong cuộc sống để vuột đi những cơ hội dù mỏng manh để được gặp nhau, để được nói chuyện với nhau, dù điều đó đối với rất nhiều người không phải là khó. Không phải là to tát gì, nhưng chỉ là một câu Em Yêu Anh, Anh Yêu Em đem lại niềm hạnh phúc nho nhỏ len lỏi trong lòng đủ xoa dịu cơn mơ trong một ngày lạ lẫm. Chẳng biết vì sao, nhưng nghe tất cả các bài hát của Jay, mình replay nhiều nhất vẫn là Dạ Khúc. Buồn, cũng không phải, chỉ là một nỗi miên man nào đó trong lòng tưởng niệm về tình yêu đã mất. Giai điệu bài hát không thể hiện nỗi buồn thảm tột cùng, mọi thứ chỉ là chút gì đó rất nhẹ bỗng, vỡ tan trên mặt đất và ánh mắt u buồn nhìn vào mảnh vỡ sắc vụn. Tiếng tim vỡ, tiếng thuỷ tinh vang vọng.

Rap nhanh. Không học cách lấy hơi thì cũng khỏi hát.
Wednesday, December 08, 2010

Bản Thảo Cương Mục

Thật tình mà nói đối với tôi, thuốc Bắc không phải là gì đó quá xa lạ. Những cuốn sách y thuật khi xưa Ông Bà Ngoại thường hay kể, những vị như Bạch Phụ Tử, Hắc Táo Nhân, Xuyên Khung, Cúc Hoa, Nhãn Nhục, Quế Nhục ăn sâu vào trí óc tôi từ nhỏ, mặc dù lúc đó hầu như tôi không hề hiểu gì về những từ ngữ kỳ lạ đó. Lớn hơn một chút tôi biết đến thuốc Bắc uống đắng đến mức nào, và nhìn nó dưới một ánh nhìn sợ sệt mỗi khi bệnh nặng quá phải viện đến thuốc Bắc. Ác mộng của thời thơ ấu là phải bưng bát thuốc Bắc uống cho kỳ hết mới thôi.

Rồi biết đến Anh, nghe đến bài Bản Thảo Cương Mục, kỳ thực mới đầu tôi cũng chẳng hiểu rốt cuộc bài này nói cái gì nữa. Chỉ ấn tượng mỗi âm nhạc viết trên nền nhạc đa âm theo âm hưởng techno/electronica, rất nhiều tiếng điện tử, chắc Anh kết hợp nhiều nhạc cụ điện tử quá hay sao nghe không ra được nhạc cụ nào rõ ràng, nhưng tổng thể, Anh tạo nên một bài rap mà mỗi lần tôi hát theo đến hụt cả hơi vì chưa biết cách lấy hơi khi đọc rap. Một điểm nữa khiến tôi thấy lạ ở bài hát này là tiếng đồng hồ quả lắc lúc chuyển giữa hai đoạn hát, đưa ra một giai điệu cực khác, rap cực nhanh. Quả là Jay, âm thanh trong cuộc sống kiểu nào cũng có thể đưa vào trong âm nhạc của mình. Bội phục! Bội phục!

DROP

HÃY CỨ XEM NHƯ MỌI THỨ LÀ PHÙ VÂN.

ĐÓ LÀ GIẤC MỘNG ĐÃ VƯỚNG VÀ RỒI CUỐI CÙNG CŨNG THOÁT RA.

THỰC TẾ LÀ NHƯ THẾ, KHÔNG THAY ĐỔI ĐƯỢC.

BẠN LÀ BẠN. TÔI LÀ TÔI. TẤT CẢ CHỈ LÀ SỰ HOÁ THÂN HOÀN HẢO, ĐẾN MỘT LÚC NÀO ĐÓ BẠN SẼ TRÚT KHỎI CÁI VỎ VÔ HỒN ĐẤY. ĐÃ HIỂU ĐƯỢC RỒI. 

CŨNG ĐỪNG NÊN HỎI, VÌ ĐÓ LÀ SỰ THẬT PHŨ PHÀNG, CÓ HỎI CŨNG VÔ DỤNG.
Sunday, December 05, 2010

Phân Liệt

"Anh đưa tôi đi chứ?"

"Được. Anh đưa tay cho tôi. Chúng ta sẽ cùng đi. Tan biến khỏi thế giới này."

Chiếc xe gắn máy rồ ga phóng vút trên đường cao tốc vắng vẻ. Mưa nặng hạt dần cuốn theo nỗi phiền muộn trong lòng. Con đường nhạt màu cuốn mãi về phía sau, mà nụ cười tôi tắt ngấm trước ánh nắng nhạt nhoà khuất dạng sau áng mây cô độc.

Nghị lực trong tôi bỗng chốc phân cắt thành hai mảnh rời rạc. Yếu đuối, nhu nhược. Cơn mưa rào như cuồng phong bạo vũ nhấn chìm hai chúng ta vào hư không.

Saturday, December 04, 2010

Đài Hoa Cúc

Hỡi người an toạ trong thinh lặng trên dòng nước cô độc rải đầy cánh hoa cúc tịch liêu...

Người nghe thấy chăng tiếng trầm hùng gieo rải theo từng tiếng trống đơn bạc mênh mang...

Phủ đệ nhà ai cúc hoa tàn lụi rơi trên mặt đất phủ sương. Ánh nến hiu hắt trong không trung thoảng hương tửu nồng vây phủ linh hồn ta. Ánh mắt nàng đẫm lệ ngắm nhìn ta. Chớp mắt tựa mưa bụi thoảng qua, bóng dáng nàng dần dà rời khỏi đáy mắt ta. Đêm tàn thêm trống trải.

Sương đêm lạnh giá thấm ướt tà áo đượm hương hoàng hoa nồng ấm. Phải chăng bóng nàng trên lầu song gác tía độc ẩm một mình mà vọng tiếng ngân nga. Đời này ghi lại trên giấy chiếc chìm đắm vào giấc mộng xa xôi. Ta nơi mặt hồ cô đơn ngắm nhìn bóng ảnh chính ta phai tàn theo con nước. Gió Bắc thổi loạn, đêm hãy còn sớm. Nàng khẽ thêu từng đoá cúc hoa rực rỡ khoe sắc cầu khẩn phước lành. Lòng ta nghĩ đến nàng vang vọng câu hỏi bỏ ngõ không lời hồi đáp lúc ta ra đi...
Friday, December 03, 2010

Bào mòn & Tích tụ

Vậy thì mình đã hiểu...

Bào mòn một cách đơn độc và vô vị.

Lần đầu tiên thấy thất vọng tột độ đến như vậy. Hay chăng đó chỉ là một cái tick qua loa sơ sài để mong có thêm để mà đọc nhỉ? Cứ vậy mà hiểu thôi. Không có gì là mãi mãi, huyền huyễn khó nắm bắt. Nhưng đó là sương mù mờ mịt không bao giờ tan biến, hễ vướng mắc vào lập tức càn khôn biến hoá, vô pháp thoát ra.

Mà cũng có lẽ một bước chân trên bãi cát đồ sộ trước biển lộng mênh mang khó lòng đem lại được một nốt nhạc bình yên đến thanh tịnh. Tiếng chuông chùa rền vang trong âm thanh cốc cốc của tiếng mõ trầm ấm bay theo khói nhang buồn bã cũng chưa hẳn mang lại một sự phẳng lặng trong tâm tưởng. Bước trên đá trơn nhẵn vô vàn hình thù nâng cao trí tưởng tượng, từng ngón chân bám chặt vào thành đá trơn trợt phủ lớp nước biển nóng bỏng vuột da mà nghĩ về những điều khó lòng tưởng tượng được thật quá phiền não và u ám. Con người luôn có những yêu cầu rất cao, đôi khi vô lý, nhưng cũng là một mục đích để cố gắng thêm trong cuộc sống vô vị. Dòng đời nhạt nhẽo đẩy số mạng con người đi đến những bến bờ không đoán trước được. Có người bảo đó là nhân quả. Gieo nhân nào gặt quả ấy. Có người nói làm gì có việc đó. Chỉ có chăng, mọi việc không bao giờ lường trước được kết cục. Ván bài đã cược trong không gian cô đọng, hồi hộp chờ đợi khi lật ngửa quân bài.
Sunday, November 21, 2010

Tiền và những thứ đi kèm

Qua 7 cái thất của Ngoại rồi, tôi thấy căn nhà thêm rộng ra. Đôi khi trong từng hành động nhỏ nhất, tôi lại nghĩ đến Ngoại. Mà nghĩ lại thì cũng chảy nước mắt thôi, Ngoại không còn ở đây nữa. Cũng như ông Ngoại, cậu Ba từng người một ra đi. Tuổi già, bệnh tật để lại cho con người ta những gì, thương tâm sao? Qua nhiều năm, cảm giác của tôi đơ lại theo dòng đời bào mòn vô vị. Tôi sắp thi, lại lao đầu vào học, học nhiều, vô được bao nhiêu. Dừng lại một chút cho cảm giác thêm bình ổn mà lật tìm từng trang ký ức vỡ vụn. Aromatherapy giúp tôi rất nhiều. Có đôi khi ảo ảnh chợt hiện ra trong giai điệu mênh mang. Uhm, là ảo ảnh thôi, không có gì chắc chắn cả. Đưa tay ra nắm lấy nó càng khó hơn. Đơn giản, nó không có thật. Nhưng đáng tiếc rằng, những ảo ảnh bọt nước đó rất ngọt ngào, rất ấm áp, rất thân thương. Nghĩ đến mà mủi lòng.
Thursday, September 30, 2010

Rảnh quá đi !!!

Mình thật là rảnh đời, ngồi lục lại cái đống này...

Thành quả là đây.

"Còn về phần mấy chỗ vấp ta nói, đôi khi cũng không phải hoàn toàn là do cách nàng edit. VD như một số đoạn khi đọc CCP ta hiểu khác với nàng, những khúc đó ta cũng đều comment lại để nàng xem (có một cái tới nay vẫn chưa có phản hồi của nàng  Ta cứ lo ko biết có phải nhiều chuyện quá khiến nàng giận rồi ko?!  )

Còn một số chỗ vấp còn lại thuộc về cách dùng từ cuối câu để biểu cảm (VD: hả, sao.... Đôi lúc những từ này để vào thoại ko đc phù hợp, nhưng ko phải tất cả đều ko phù hợp. Đôi lúc thôi  ) Đây cũng ko phải là những lỗi nặng lắm.

Một số chỗ khác thì về cách dùng từ, cái này thì tùy quan điểm mỗi người, có thể ta thấy dùng từ đó ko hợp, ko thuận ngữ cảnh, nhưng người khác đọc thấy được thì sao?! Vì vậy những lỗi này ta thường ko comment lại, vì ta cảm thấy làm vậy giống bắt chẹt người khác quá -___- Ta sợ bị ném đá lắm *run rẩy*

Ngoài ra có một số chỗ câu hơi lủng củng, nhưng về sau ta thấy lỗi này đã giảm rất đáng kể, chứng tỏ nàng đã tiến bộ hơn rất nhiều 

Còn lỗi chính tả chỉ là lỗi vụn vặt, ko tính ha

Sơ sơ như vậy đó  Ta thường chỉ comment khi nào ta nghĩ lỗi đó có vẻ nặng, có thể khiến người khác hiểu sai tình tiết tác phẩm, hoặc có những từ ngữ nào được dùng trong bản edit khiến ta cảm thấy quá bất đồng. Ta comment ko hề có ý chỉ trích, ta chỉ muốn bàn luận thêm về quan điểm của mình thôi, cũng ko buộc nàng hay bất cứ editor nào ta từng comment cho sửa theo ý ta cả. Ta cũng ko muốn thành người bới lá tìm sâu, bởi thế comment của ta cũng có số lượng rất hạn chế. Nói chung ta chỉ muốn giúp các editor, cùng họ bàn luận một chút mà thôi "

"Câu hỏi này thật khó trả lời ^^' Ta trình độ văn học trung bình dưới, không thể nói gì hơn. 


Theo cách nhìn nhận của ta, văn phong của nàng mạnh mẽ hùng hồn, toát lên được vẻ đẹp của linh hồn Trung Hoa cổ đại. Nhất là những cảnh ra trận, Phương Quân Càn tả xung hữu đột, Tiêu Khuynh Vũ điều binh khiển tướng, ta thích vô cùng ^^! Đó cũng là điểm mạnh của nàng, ít có editor nào làm cho ta cảm thấy được điều đó!

Ta nghĩ có lẽ những chỗ làm mất đi văn phong cổ trang rơi nhiều vào câu thoại, đặc biệt là những chữ ở cúi câu. Nàng chỉ cần xem lại những chỗ đó là ổn rồi.

Ta cũng muốn trả lời rằng nàng dịch RẤT HAY lắm, nhưng nghe nó chẳng đáng tin chút nào phải không ^^" Qủa thực nhìn lại khó mà xác định ra nàng đã làm không ổn như thế nào. Quan trọng là lòng tin của nàng. Cho nên thay vì khen ngợi, ta chân thành cổ vũ nàng: vững tin! 

Thậm chí nàng cứ xem như làm cho bản thân mình là tốt nhất, còn bọn ta, chỉ là lũ ăn mày đáng thương, ngày ngày chờ trước nhà nàng đặng ăn không uống chực. Chừng nào nàng còn muốn ban cho lũ đáng thương này chút ân huệ giữa biển khổ đói khát, ân tình như đấng tái tạo ah ; ;

Chờ nàng ^^"


"Ta sẽ ko chọn bất cứ đáp án nào nàng đưa ra, vì cái chữ "hay" của ta nó rất khắt khe, nhưng nếu chọn những đáp án khác thì cũng là một sự bất công đối với nàng. Vì vậy ta sẽ viết ra một số ý kiến của ta thôi.


Thỉnh thoảng ta đọc, thấy nàng vẫn hay đánh sai chính tả. Ko sao, lỗi sai này là chuyện thường gặp, thấy sai chính tả thì mọi người sẽ nhắc nàng sửa, ko có gì to tát.

Nàng thỉnh thoảng dịch sai tình tiết truyện. Tuy nhiên, nếu được nhắc thì nàng cũng tích cực sửa. Ta nghĩ cũng ko sao, làm thế nào chẳng có sai sót khi phải cố gắng hiểu một mớ QT lằng nhằng như thế. Vì vậy nếu thấy tình tiết nào sai thì ta sẽ nói để chúng ta cùng xem lại ^^

Còn về văn phong, mới đầu thì công nhận văn phong nàng còn rất rời rạc, nhiều sạn. Ta nghĩ đó là do lần đầu tiên dịch Đam Mỹ, nàng còn thiếu nhiều kinh nghiệm. Vì sau này, ta để ý, thấy văn phong của nàng đã khá hơn trước nhiều, chứng tỏ nàng đã lên tay đấy ^^ Tuy nhiên đôi khi ta đọc vẫn còn bị "vấp té" ở một vài chỗ, nhưng do bận quá nên ta ko comment lại cho nàng đc. Sau này nếu ta bị "vấp té" như vậy nữa, ta sẽ nói lại cho nàng nghe để cùng bàn luận dẹp cái ổ gà đó đi ^^

Cuối cùng, ta trân trọng những cố gắng của nàng và lòng đam mê của nàng đối với hầu gia và công tử. Qua công trình edit của nàng, ta cảm được cái tâm, sự nhẫn nại và lòng nhiệt huyết của nàng dành cho tác phẩm. Ta thật sự vô cùng cảm ơn nàng vì điều đó.

Hi vọng mọi chuyện rắc rối của nàng sẽ nhanh chóng ổn thỏa và nàng sẽ trở lại vào một ngày ko xa ^^ Nếu thật sự ko thể trở lại nữa, ta vẫn rất cảm ơn nàng vì 62 chương nàng đã dịch và sự cố gắng của nàng trong thời gian qua. 


*ôm nàng*"


"Ai cũng khen hết rồi nên ta còn nói gì được nữa ngoài chữ hay.

Ta bị khổ 1 cái là mê cái cốt truyện, dù là ai edit thì đối với ta nó luôn hay, đó là nhược điểm của ta.
Nàng edit ngày càng lên tay, nhớ ngày nào đọc 12 chương đầu của Phi Thiên và Hà Hoa Khứ thì sang đọc của nàng đúng là có chút lạ lầm, không mượt được như bên kia.
Nhưng bắt đầu từ chương nào nhỉ, có lẽ là chướng 25 trở đi nàng ạ, ta đã bị nàng dẫn vào mê cung ko thể thoát ra được, đó cũng chính là lý do ta ko com, vì vội vàng lo đọc chương mới. Ta thực tình cũng mới đọc tới đây thôi rồi vội vã com cho nàng.
Nàng ah, ta đã quen với phong cách của nàng, và thật sự nàng edit đã lên tay nhiều, đây là điều ta nói thật đấy.
Ta hiểu nàng còn rất nhiều việc phải làm và cần nghỉ ngơi, nàng hãy quay về nếu thật sự đã thoải mái nhé.
Ta yêu nàng, cảm ơn nàng thật nhiều."


"hán việt nhiều thành ra khi đọc cảm thấy khó hiểu + khô khan, chán thì không hẳn cái này cũng tùy cảm nhận từng người thôi"

"chỗ khô, là mày sắp xếp lại cho đúng tứ tự chữ và giải nghĩa bản dịch QT, chứ chưa có đưa văn phong của mày vô được, 80% đúng thôi. mày chỉ mới đơn giản là sắp xếp lại, và giảng nghĩa, tức là ví dụ "thiên đình bão nhãn" hay là "tha ái", QT dịch là "tha thứ", thì mày giảng giải nghĩa ra như vậy đó, mấy cái biệt ngữ, hay tích tuồng gì đó. thật ra, là do tao đọc nhiều, tao đã chẳng nói mày nên dành thời gian đọc cái khác để học hỏi..."

Đấy, mình cần phải nhớ rõ để biết rằng mình không nên tự cao, không được tự phụ, cho rằng mình edit giỏi. Vì tóm lại chỉ là sự sắp xếp lại các câu chữ mà thôi. Câu này phải ghi nhớ rõ. Vì cũng có người nói rằng, "Làm bạn với người điên thật mệt !!!"