Monday, August 03, 2009

To LOVE is to FIGHT

Có cuộc bình bầu lớp trưởng nào đặc biệt vậy không? Trong khi các lớp khác người ta giãy nảy khi được (bị) nêu tên thì ở đây, gần nửa lớp giơ tay xung phong làm lớp trưởng!

Người lúng túng hóa ra là cô giáo. Lớp đầu cấp, cô chưa hiểu gì lắm về học trò của mình ngoài việc biết lớp có tên gọi là chuyên.

- Phải qua vòng sơ khảo rồi đến chung kết, như thi hoa hậu vậy cô ơi!

Một trong những đứa không giơ tay mà la lên. Cả lớp nhao nhao hưởng ứng. Cô giáo mỉm cười, ý kiến nghịch ngợm nhưng có lý. Các ứng cử viên ngay lập tức khai tóm tắt tiểu sử và thành tích học tập.

Thật là tám lạng nửa cân. Kẻ đoạt giải nhì môn hóa toàn quốc thì chỉ yếu một chút về môn văn, nghĩa là cuộc thi hùng biện chỉ được giải khuyến khích. Người chỉ được giải khuyến khích môn lý thì có thêm chứng chỉ huyền đai đệ nhị đẳng Taekwondo. Còn chỉ là học sinh giỏi cấp thành phố nhưng lại là người phụ trách môn bóng bàn tại nhà thi đấu của tỉnh...

- Thưa cô, vậy thì phải thêm yếu tố chiều cao và cân nặng nữa.

Một giọng tinh nghịch khác vang lên cả lớp ồn ào ủng hộ. Nói gì thì nói, đại diện của lớp mình mà mặt mũi sáng láng dáng người cao ráo thì cũng oai.

Nhưng rõ ràng thế hệ này được thế hệ trước chăm sóc rất chu đáo và đầy gởi gắm. Chiều cao thì còn nhỉnh hơn nhau một vài phân chứ còn lại thì không ai là gầy còm cả. Béo phì? Với những thành tích thể dục thể thao vậy thì sao có chuyện béo phì được.

- Ứng xử, cô ơi, cho thi ứng xử!

Một giọng khác nổi lên, cả lớp vỗ tay rào rào. Đoạt chức lớp trưởng chắc chắn đủ tiêu chuẩn thi hoa hậu toàn quốc!

Cô giáo cũng bị cuốn vào không khí sôi nổi. Một ban giám khảo gồm những kẻ không giơ tay lập ra, đó là ba đứa con gái nãy giờ cho ra ba ý kiến chí lý. Thêm ba đứa con trai nữa cho cân bằng. Hai bàn đầu trở thành chỗ ngồi của ban giám khảo.


Sau bao nhiêu tràng cười và vỗ tay, cuối cùng còn lại hai kẻ văn võ song toàn. Đó là Toản, giải nhì toàn quốc môn toán cộng thêm là vô địch bơi lội tuổi mười lăm cấp thành phố mùa hè qua. Và Yến, giải nhất toàn quốc môn văn và vô địch cờ vua cấp tỉnh.

Nãy giờ, cả lớp là một khối thống nhất, đến lúc này chợt chia ra làm hai phe rõ rệt, phe con trai và phe con gái. Phe con trai muốn lãnh đạo của lớp mình là con trai và phe con gái thì ngược lại. Rồi phe con gái lo lắng, lỡ mà giơ tay biểu quyết thì... rõ ràng là con trai đông hơn! Ô, nhưng cô giáo là... con gái mà!

Vòng ứng xử bắt đầu. Chỉ với một câu hỏi duy nhất:

“Nếu có một bạn vì lý do nào đó bỗng chán nản học hành sút kém thậm chí là đòi nghỉ học, là lớp trưởng em sẽ làm gì?”.

Cả lớp im phăng phắc. Câu trả lời cho một câu hỏi như thế này đáng để cho toàn thế giới im lặng lắng nghe lắm chứ. Ai chẳng có lúc chợt muốn rũ bỏ mọi sự đời!
Một mẩu giấy trắng và một mẩu có dấu X vò viên lại tung vào cái mũ. Toản bốc được mẩu có dấu X, giành quyền nói trước:

- Thưa cô, trước hết em sẽ nói với bạn ấy rằng to “live is to fight”.

Trời ơi! To live is to fight. Sống là chiến đấu. Cả lớp như một bầy ong vỡ tổ, tiếng vỗ tay rào rào như trống trận. Ai nói dân giỏi tự nhiên thì dốt xã hội? Người ta là dân toán mà nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ kìa! Mà là nói gì? Sống là chiến đấu! Trời ơi, chí lý quá.
Không còn gì có lý hơn. Đúng. Đúng. Đúng.

Phe con gái cũng vỗ tay nồng nhiệt. Chân lý bao giờ cũng chinh phục được những kẻ tị nạnh nhất. Cô giáo gõ cán bút lên bảng ra hiệu trật tự để nghe câu trả lời của ứng cử viên còn lại.

Yến, thật dịu dàng và đầy hiểu biết, Yến bước đến trước mặt Toản và chìa bàn tay trắng trẻo của mình ra. Cả lớp nín thở, chuyện gì đây?

- To live is to fight - Yến lặp lại câu trả lời của Toản bằng giọng thật thanh tao, đôi mắt đen chớp chớp - Mình phục bạn lắm.

Ôi, ứng xử thế này thì ban giám khảo nào chấm điểm nổi. Cả phe con trai lẫn phe con gái đều lặng đi vì khâm phục.

Không thể có hai lớp trưởng được. Ban giám khảo bối rối nhìn nhau rồi đưa mắt cầu cứu cô giáo.

Nói gì thì nói, con gái vẫn là cẩn thận hơn. Giao phó "sổ gọi tên và ghi điểm" cho một học sinh nữ thì chắc chắn là chữ đẹp hơn và sạch sẽ hơn, cô hẳn yên tâm hơn. Mà đó là nhiệm vụ của một người quan trọng không kém lớp trưởng - Lớp phó học tập.


Vừa xong cuộc bình bầu nổi đình nổi đám làm cho cả khối lớp mười chú ý, Toản nhận ngay điểm 1 môn toán.

Điểm 1. Phải, chính nó. Số 1 đỏ chóe lạnh lùng bên cạnh lời phê “Cẩu thả” cho một bài làm chỉ sai ở phép tính cuối cùng dẫn đến sai đáp số.
Như cái tát. Cầm bài kiểm tra trong tay, hai má Toản nóng bừng. Thật là nhục nhã. Lớp trưởng, cây toán của lớp mà lại vậy. Bài kiểm tra đầu tiên, điểm số đầu tiên...

- Có khi thầy chỉ nhìn đáp số mà chưa chú ý cách giải - Yến khe khẽ nói.

- Sẽ không bao giờ có sai sót như vậy nữa! - Toản cắn chặt răng lại.

- Nhưng bài thứ hai cũng chung số phận. Điểm 2 cho bài giải chỉ thiếu một dấu suy ra.

Thầy quá khắt khe, ai cũng nói và ai cũng đợi phản ứng của Toản - Phải xin gặp thầy để khiếu nại. Cả lớp nói nhưng Toản phẩy tay, không! Rồi thầy sẽ thấy...

Nhưng thầy chẳng thấy gì cả. Hoặc là thầy đã dùng kính lúp để thấy những cái quá nhỏ nhặt. Thêm một điểm 3 cho bài giải lỡ thiếu một dấu tương đương. Không thể nói là thầy vô tình được. Toản tuyệt vọng, mình bị trù dập rồi! Nhưng vì sao?

Họp cán sự lớp mà lớp trưởng có điểm số như vậy... Toản chẳng nói năng gì, mặc cho Yến điều hành cuộc họp. To live is to fight, Yến viết vào quyển sổ trước mặt Toản. Toản buồn bã lắc đầu. Chiến đấu làm sao đây khi mà một bài tập Toản tìm ra ba cách giải để cuối cùng nhận lấy ba điểm 4 vì thiếu một ký hiệu mà nếu chỉ giải một cách thì chỉ nhận một điểm 4 thôi! Những điểm số này làm Toản luống cuống đến nỗi học những môn khác cũng đâm ra vấp váp. Chiến đấu với ai đây?

- Mình sẽ gặp thầy để khiếu nại cho bạn - Yến nói.

- Không!

Toản cắn răng chặt hơn. Một học sinh bình thường thì còn phải cầu cứu lớp phó học tập. Còn đây... mặt mũi nào!

- Nghe nói thầy Huân dạy toán tụi mình ba năm luôn, từ đây cho đến lớp mười hai.

Toản thấy tai lùng bùng. Chỉ một lớp mười rơi xuống hạng yếu là đủ chết rồi. Phải xin chuyển lớp thôi.


Cô giáo ngạc nhiên khi Toản nộp đơn xin chuyển lớp.

- Tại sao?

Toản mím môi im lặng. Toản không xứng là học trò giỏi của thầy Huân, có lẽ vậy. Nhưng Toản không là đứa lẻo mép. Đi là đi, vậy thôi. Con trai không than van, không kể lể. Ở lớp mới, Toản sẽ chứng minh mình là như thế nào. Rồi thầy Huân sẽ ân hận vì mất một học trò... Rồi thầy sẽ nhớ ngày hôm nay...

Nếu em không muốn nói lý do thì thôi cô không ép - Giọng cô giáo buồn buồn - Nhưng cô thật sự tiếc nếu vắng em trong đội tuyển của lớp mình.

- Cô nói gì? Đội tuyển của lớp mình? Toản mở to mắt.

- Cô tiếc cho lớp mình, và tiếc cho cả em. Thầy Huân vừa đưa cho cô danh sách thầy chọn thi học sinh giỏi môn toán, tên em đầu tiên.

Toản không hiểu ra làm sao nữa. Và Toản cũng không nhớ ra mình đã nói gì với cô để xin lại lá đơn. Toản đạp xe ra bể bơi, làn nước mát luôn là đơn thuốc tuyệt vời giúp Toản tỉnh táo lại. Nhưng hôm nay ngụp lặn đến lần thứ một trăm mà đầu óc Toản vẫn lâng lâng.


Tiết toán. Như thường lệ, thầy đưa xấp bài cho đứa ngồi bìa bàn đầu phát cho lớp. Toản len lén nhìn lên vừa lúc thầy nhìn xuống. Ngay lập tức Toản cúi mặt, thầy đã biết mình xin chuyển lớp chưa?

- Ê, Toản - Đứa bên cạnh khều vai trước khi chuyền cho Toản bài kiểm tra có điểm 5 và lời phê “Cần cẩn thận hơn nữa”. Toản mím môi, không thể hiểu nổi, những điểm số... và đội tuyển?

Thầy chầm chậm bước giữa hai dãy bàn, rồi tiếng giày dừng lại cạnh Toản:

- Em lên bảng trình bày cách giải của mình, tự sửa chỗ bị gạch dưới.

Toản đi lên bảng như người mộng du. Giọng thầy vẫn đều đều vang lên:
Nếu là một học sinh khác thì thầy sẽ cho điểm tám hoặc có thể là chín. Nhưng là một thành viên của đội tuyển, em phải nghiêm khắc hơn với chính bản thân. Bài làm của em thường có những lỗi lặt vặt không đáng có của tính chủ quan. Em có nhớ năm ngoái, em kém bạn đoạt giải nhất chỉ 0,25 điểm. Nếu không vì cái lỗi rất nhỏ đó, hẳn em đã không phải nhận giải nhì. Thật đáng tiếc.

Viên phấn trong tay Toản ngoằn ngoèo. Yến khe khẽ:

- Bình tĩnh, lớp trưởng!
Sunday, August 02, 2009

Lộn tùng phèo

Phải nói là ngày hôm nay cực kỳ ngộ nghĩnh và nhảm nhí. Nửa ngày đầu là ngày tuyệt vọng. Nửa ngày sau là tâm trạng không hiểu như thế nào.

"Cái đtdđ hết pin -?-> Không có cục sạc để tiếp thêm năng lượng cho nó -?-> Vì đi chơi quên đem mất tiêu rùi -?-> Do con Chẻo không chú ý !!!" Lỗi của mình (hạng nặng lắm luôn áh)

Khúc này thì mới dzui. Đi Vĩnh Long hình như là hai ngày phải không hay cũng chẳng biết nữa. Cái đtdđ nó cứ reo lên reo xuống. Tin nhắn. Cuộc gọi. Tự dưng mình còn 50k tài khoản mà nó hết một cách không hiểu vì sao luôn. Đuối !!! Ở trong nơi mà muốn đi ra ngoài đường lộ thì đi phải 20' xe máy. Không biết đi xe !!! Nên ở nhà và mượn được đt của ai là gọi về nhà báo tin và gọi cho A. Công nhận là việc đi mượn đt nó vô cùng chán nản vì nhận được những khuôn mặt phát ngán. Rút kinh nghiệm sau này đi đâu cũng phải mua sẵn một cái thẻ cào 100k và cục sạc pin. Hic hic hic...

Đi Vĩnh Long cũng có nhiều cái buồn cười. Cái chính là mình đổi gió. Cũng vui lắm chứ. Vậy là mình có tinh thần để đi học rùi. Không phải suốt ngày nhốt mình trong nhà đối mặt với cái màn hình laptop chán nản. Vui rồi vui rồi. Một cách "hơi" miễn cưỡng là mình đã hài lòng với việc đi chơi của mình.

Mà cái hành trình xuống dưới VL đó cũng "nhai xương" kinh khủng. Ngồi xe máy hơn một trăm mấy cây số, cái lưng nó muốn chẻ làm đôi. Không phải là lưng mình thật sự muốn chẻ làm đôi mà nó nhức người như dần áh. Ê ẩm hết luôn. Đi một mạch 4 giờ đồng hồ. Chưa kể cái sự ngu bí truyền của mình là đi xe máy mặc áo mưa để áo mưa bay phong phanh. Kết quả là vạt sau áo mưa quấn hết vào bánh xe sau lúc xe đang chạy 50km/h. Xe đứng cứng ngắt. Hic. Trời ạh! Cái áo mưa phần vạt sau xé toạc đè hẳn một lằn đỏ lên lưng luôn. Đau mà cũng chả dám la. Ai biểu ngu quá trời chi ! May chưa chết là mừng rùi ! Cám ơn dì Hai nhìu nhìu nhìu lắm áh nha :)

Đêm đầu tiên: Chịu đựng một dàn loa âm thanh chơi nhạc-trẻ-ngày-nay (hok biết có phải là nhạc trẻ hay ko nữa !) mà chỉ cần nằm xuống đất là bạn sẽ cảm thấy động đất ở Nhật Bản lan dư chấn qua đến Việt Nam. Còn bao nhiu độ rich-te thì có Trời mà biết. Hmmmm... Mình nhớ đến phim hoạt hình Tom Jerry quá đi thôi.

Sáng hôm sau: Đám cưới cô dâu, trang điểm chen lấn um sùm ồn ào. Dọn dẹp bàn ghế để họ nhà gái đãi tiệc. Nói chung ăn uống cũng ngon lắm. Không đến nỗi. Mình trang điểm mà đến mình cũng phải mê. Bây giờ thì biết nên để kiểu tóc gì rồi. Mà công nhận ngày hôm đó nóng kinh khủng. Nóng dã man luôn. Trưa là dì Hai đi về SG, mình ở lại xem tiếp phần sau nó dzui dzẻ thế nào.

Chiều tối cùng ngày: Cô dâu làm lễ xuất giá cúng gia tiên. Mình cũng chụp hình búa xua mà hok có cái nào dính mặt mình. Hí hí. Và cũng hôm đó mình phải nghe nhiều thứ linh tinh lu xu bu mà mình rất rất cực kỳ ghét. Làm hỏng tâm trạng của mình không àh.

Sáng hôm nay: Lễ rước dâu. Hic hic. Mình bưng mâm quả. Hên xui thế nào lại phải bưng trúng mâm quả nặng nhất nữa chứ. Toàn là trái cây. Mà mình lại nhỏ nhất. Chịu không nổi. May mà bàn thờ gia tiên làm lễ cách có mấy bước chân, không là mình làm rớt mâm quả rồi !?! Lên thẳng xe đi về SG. Bực mình đến độ chẳng muốn nói một lời nào hết áh. Ngán dễ nể. Tiếp theo là phần ngủ liên tục không biết bao nhiêu giấc lênh đênh chập chờn để chờ cho nó hết cái quãng đường dài ơi là dài đó. Chẳng còn biết mệt là gì nữa. Tê quá rồi.

Trưa thì... phải dự thêm đám tiệc nhà đằng trai đãi nữa. Chịu hết nổi rồi. Phải kiếm cách mà chuồn thôi. Thiệt muốn đập cái xe khách ghê gớm. Nó chở đi lòng vòng kiểu gì mà mình cứ thấy đường Tôn Đức Thắng rồi một lát sau lại Tôn Đức Thắng. Nản. May sao viện cớ mai đi học được chuồn dzìa và lên gặp A. Mà gặp đc A. là cả một vấn đề ngu xuẩn mà sau này mình phải rút kinh nghiệm bản thân mới được.

Cuối ngày rất vui vẻ vì có A. đưa về tận nhà mà. Ờ ko phải tận nhà mới gần đến nhà thôi. Vui lắm.

Ngáp !!! Thôi mệt lắm rùi. Đi ngủ...
Wednesday, July 29, 2009

Ghét !

Trời vẫn sáng, đang là buổi trưa mà...

Lóc cóc vẫn khung mở đầu quen thuộc với những trời thế nào và thời tiết ra sao. Căn phòng nó bề bộn những thứ linh tinh vương vãi mỗi nơi một thứ. Nó không bao giờ dọn phòng. Đôi lúc nó dọn phòng, hôm đó trời mưa cực kỳ to làm mấy con vịt ở cái ao trước nhà vui không thể tả. Cũng vì tính lười biếng trời đánh thánh đâm cũng không bỏ và bản tính lì lợm mà nó đã được sở hữu từ lúc còn bé tí.

Hương cà phê nhè nhẹ bốc lên làm nó hít vào hơi thật sâu để giữ lấy thật chặt hương vị cháy bỏng đó. Nó nhức đầu và cảm thấy vô cùng tức ngực. Cũng chỉ vì đã nuốt một bụm thuốc cực kỳ nhiều và uống một hơi hai ly nước mà bây giờ nó cảm giác như số thuốc ấy muốn trôi ngược ra bên ngoài. Váng vất lắm. Đã ăn và ngủ rất nhiều nhưng nó vẫn cảm thấy đau đầu. Không hiểu được rằng hè này nó bồi bổ cơ thể nó như thế đã tạo đủ hồng cầu cho bù đắp cho năm 11 chưa nữa? Cà phê ngon. Bài Eyes of Elvira lại bắt đầu một lần mới. Thích bài nào nó nghe đi nghe lại đến độ nhà nó chán nhưng nó vẫn chưa chán. Bất giác thở dài và lại cảm giác khó chịu.

Mỗi ngày trôi qua là một ngày nữa nó bỏ mất cái điều quan trọng là phải học hành cho lớp 12 và nó lại ăn uống cho bù vào với sức lực đã hao hụt quá nhiều cho năm 11. Vậy là kết luận cả mùa hè này chỉ toàn là ăn và ngủ. Lạnh ! Nước ngưng tụ từ ly cà phê để kế bên làm ướt làn da sần sùi của nó. Thật là chán nản khi từng ngày từng ngày một nó ngồi đếm ngược đến ngày sinh nhật và đến ngày đi học lại. Nó muốn đi học lắm lắm.

Chỉ thấy sao, nó không thích, quan tâm đến, những gì nó ghét. Câu hỏi quá vô duyên. Có những việc nó không thích và căm thù khi nhắc đến mà điều đó vẫn hiện hữu rõ mồn một trước mắt nó. Ghét lắm ! Một tuần chỉ toàn là những điều nhàm chán hiện ra, không có gì thú vị. Chới với nắm lấy một khoảnh khắc vui nhộn nào đó cũng là chụp hụt. Và nó mỉm cười nhận ra rằng nó đã té khỏi chồng ghế mà nó cố gắng leo lên đã với tới cái-khoảnh-khắc-vui-nhộn đó. Sốc ! Nhưng cũng chẳng có gì phải sốc ! Mọi việc đều có lý do của nó...

Người ta chỉ nói mọi việc như là gió thoảng mây bay. Vậy thì nó cũng xem những việc đó là gió thoảng qua, mây bay đi. Nhưng nó ghét lắm, nó không thấy gì bận lòng nhưng cực kỳ ghét. Chỉ là một chữ ghét. Cái list yahoo mess lại hiện lên và nó chẳng còn để ý gì đến xung quanh nữa. Vô thức hay không mà trong đầu nó toàn nghĩ đến việc sao có nhiều thứ lừa nó một cách dễ dàng mà truy nguồn gốc ra thì chỉ là một điều thật đơn giản. Danh sách những thứ nó liệt kê thật đáng thương, đáng thương như chính cái đầu óc đơn giản của nó. Nó không hiểu và không muốn nghe và cũng không muốn phải hiểu những gì đang diễn ra xung quanh nó. Nó ghét lắm. Nó không chống cự lại được. Vậy thì buông xuôi nhá ???

Bài Eyes of Elvira lại quay thêm một vòng thật tròn nữa rồi. Chỉ buồn thôi. Ly cà phê cũng tan hết đá và nhạt thếch. Mọi việc đi đúng hướng của nó và chỉ còn lại những suy nghĩ sau khi chuyện đã xảy ra.

Nó ghét buổi sáng hôm nay đầy mệt mỏi khi phải đọc những tn kiểu-như-thế. Nó ghét buổi trưa hôm nay ngồi nuốt không trôi được chén cơm. Nó ghét ly nước và những viên thuốc. Nó ghét...

[Ngáp] Cơn buồn ngủ kéo đến vì tác dụng của thuốc. Vẫn cơn đau đầu dai dẳng đó. Ghét !

Mình căm thù người nào đã vào lộn tên cho cái phiếu báo thi Hóa Hoàng gia Úc. Mình ghét cái giọng nói dễ thương ngọt nhạt của cô nàng lớp phó học tập rằng mọi thứ vẫn bình thường. Mình ghét những tn kiểu-như-thế. Mình ghét cảm giác váng vất và cơn tức ngực như lúc này. Mình ghét con nít !!!
Monday, July 27, 2009

Tối

Mọi chuyện vẫn là một mớ bòng bong (hok biết đúng chính tả không)

Ko biết giờ này năm sau có phải mình đang ngồi tra điểm không nữa?

Dịch cúm lan tràn, hok biết học hành sẽ ra sao đây?

.........

Tóm lại, mình muốn ra khỏi nhà.

Đi một bữa lên trường không công vì cái thứ gọi là Phiếu-dự-thi-Hóa-hoàng-gia-Úc chết bằm nào đó. Không công vì danh sách không có tên mình và cũng chẳng có phiếu dự thi. Tức !

Ngồi chờ thảm bại hết nơi này đến nơi khác. Cái điệp khúc chờ chờ chờ suốt ngày nó cứ ám miết. Chờ cho nó qua khỏi mỗi ngày một cách thảm não. Chờ cho nó được đến ngày đi học. Chờ cho nó đến tối để thấy mọi người trở về nhà sau một ngày làm việc. Chờ cho nó đến ngày sinh nhật mình.

Đúng là tệ còn hơn gì nữa. Đi không được tích sự gì mà còn làm cho bệnh cảm cúm của mình ngày một nặng thêm. Bước ra khỏi giường mà đầu cứ ong ong, nhìn trời còn không rõ. May là mình đã mở cái cửa sổ quanh năm đóng kín mít của mình để trời đỡ nóng mà nhìn còn không rõ. Mũi hết nghẹt thì đến sổ. Ngồi xem báo mà nước mũi nhỏ ròng ròng. Xuống ăn mì thì nghẹt không thở được. Bệnh kiểu gì mà đau đầu suốt !!! Hic hic
Sunday, July 26, 2009

Điều bí ẩn của nắng - P.7

Thảo không còn giận Quân nữa. Hay nói đúng hơn là nó không thèm để ý đến, nó chỉ lo lắng cho Thanh thôi. Dường như Tùng, Tuấn, Tâm, Quân, thậm chí cả lớp, đều nhận thất sự bất ổn nơi Thanh, nên chúng để yên cho nó.


“Mày không sao chứ?”


“Hả!?... A… ờ…” – Thanh sực tỉnh.


“Dừng dối tao! Tao biết mày đang đấu tranh tâm lí dữ lắm!” – Thảo vỗ vai nó – “Phi trường hay sân bóng đá đều khó cả?”


“Sao mày biết?” – Thanh tròn mắt – “Mấy chuyện kia nữa, sao mày biết hết vậy?


“Tao là hacker mà!” – Thảo thì thào vào tai nó. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến nó muốn xỉu. Song, nỗi buồn quay lại nhanh đến mức nó tin như sấm rằng Thảo nói thật. (không biết phải không)


“Đừng lo! Tao chỉ mày cách này! Người mà mày nhắm m81t l5i là hiện ra đầu tiên, đầu tiên luôn á. Đó chính là câu trả lời mày cần!”


“Thiệt không?” – Thanh ỡm ờ.


“Thiệt!”


“Sao mày biết? Mày thử chưa?”


“Rồi!” – Thảo lúng túng.


“Hiện lên ai? Nói nhỏ mình tao nghe thôi!”


“Q…Quân!” – Màu đỏ đã lan tràn khắp khuôn mặt Thảo.


“Xời! Tao biết mà!” – Thanh phẩy tay. – “Không có gì ngạc nhiên!” – nó nhìn đôi mắt bự như cái tô của Thảo, đệm thêm một câu – “nếu không sao tao là “bà mai” được?”


Tan học, nắng chiều hiu hắt. Dường như nắng cũng có linh hồn, có sinh mệnh riêng. Chúng vờn trên bóng lá và dòng xe cô ào ạt cuốn trôi. Thanh nghĩ nắng hẳn chứa một điều gì bí ẩn mà nó không sao lí giải được. Bỗng nhiên, nó muốn thử lời Thảo nói. Gió lành lạnh. Mi mắt nó khép lại, chậm chạp…


Mở mắt ra! Nó nghe tiếng tim đập thình thịch. Thử đi, thử lại, mấy lần nữa, mồ hôi nó rịn ra bên thái dương. Cuối cùng, nó cũng có được câu trả lời. Thảo ơi! Cảm ơn mày lắm. Ngày mai tao đành phải cố hết sức thôi.


***


Phi trường, bảy giờ, đông tấp nập. Thật ra thì nó bao giờ chẳng đông vui như thế? Triết đang đứng ở cửa kiểm hành lý, anh đang chia tay với gia đình.


“Này, sao nãy giờ con cứ ngóng cổ nhìn quanh quất hoài vậy? Chờ ai ư?” – Mẹ anh, một người phụ nữ, trạc tuổi bốn lăm, nhìn con trai lo lắng.


“Đâu có! Con…” – Anh khựng lại. Ừ! Anh đang chờ ai nhỉ? Anh biết chắc Thanh sẽ không đến. Anh còn mong đợi gì kia chứ?


“Anh Triết!” – Tiếng hét to và quen thuộc đến nỗi ngay lập tức, anh quay phắt lại. Không tin ở mắt mình nữa, Thanh đang đứng đó, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh ngỡ ngàng:


“Thanh, em… hết giận rồi sao? Em… tha lỗi cho anh thật hả?”


“Giận gì cơ chứ?” – Nó cười thật sung sướng – “Chúng mình là anh em mà.


Niềm vui trên gương mặt anh vụt tắt. Anh biết mình đã ngộ nhận. Trầm trầm, anh xách va li định quay bước thì nó chụp tay lại.


“Nhưng mà em có nói là tha lỗi cho anh đâu?...” – Nó tinh quái.


“Hả?”


“Nghe này, em muốn anh phải nghĩ đến tội lỗi của mình mà nhớ đến cô em gái này suốt đời. Vì em không muốn mất đi một người anh tuyệt với đến thế này đâu! Rõ chưa, Huỳnh Minh Triết?”


Những lời nói của nó y như tiếng cồng đánh bùng binh bên tai anh. Anh ngầng người một lát rồi như tỉnh ra. Anh nhìn nó, ánh mắt hiền lành đầy yêu thương, anh xoa đầu nó, cười thì thầm:


“Ừ! Nhưng mà này, nhờ em nói cho tên nhóc con lớp 11A12 ấy biết rằng anh sẽ không bỏ cuộc đâu nhé! Tới ba năm lận mà.”


“Vâng!” – Nó thấy nghẹn ngay cổ họng. Nó tự hứa với lòng rằng sẽ không khóc nhưng sao khó thế!


“Ngốc! Có gì phải khóc! Qua đó anh sẽ mail cho em! Ba mẹ, Thanh, Hằng (tên em gái anh), con đi nhé, anh đi nhé!”


Bóng anh khuất dần sau lối đi và nhạt nhòa trong làn nước mắt. Nó đưa tay quệt mặt, định chào hai bác rồi chạy tiếp thì cả ba người torng gia đình của anh đều quay sang nó:


“Cháu là con dâu tương lai của bác hả?”


***


Nó tới sân lúc hiệp một vừa kết thúc, mất mười phút giải thích cho hai bác và em Hằng hiểu cộng với mười lăm phút chạy bán mạng từ sân bay đến sân bóng đá. Nó đã tưởng mình là Siêu nhân. Vừa vào sân thì nó cảm thấy ngay bầu không khí ỉu xìu từ đội cổ vũ của trường. Lớp nó cũng ngồi trên khán đài. Vài đứa đã bỏ đi mua nước. Hàng ghế trống lỗ chỗ đến nỗi nó trông thấy cả Thảo. Nó mom men lên lên gần.


“Sao ủ rũ như gà chết vậy?” – Tiếng nói của nó làm Thảo giật mình.


“Thanh hả mậy?” sao giờ mới tới, trễ nguyên hiệp một rồi!”


“Tao đi giải quyết chuyện cần làm mà!”


“Chuyện ông Triết hả?” – Thảo nhìn nó – “Lo xong rồi à?”


“Cực kì êm đẹp! Giờ thì tao là một “đứa em gái ngoan hiền” của ổng!”


“Làm tốt đó!” – Thảo gật gù – “Vậy mày lo nốt chuyện ở đây cho xong luôh đi! Chuyện của mày làm ê mặt của trường quá!”


“Chuyện gì? Ê mặt cái gì? Tao không hiểu?” – Nó ngơ ngác.


“Còn không hiểu gì nữa? Cái thằng Hiếu của mày á, từ đâu trận đến giờ chỉ có mười lăm phút chơi đàng hoàng, còn lại cứ như người mất hồn. Nhìn coi, để đối phương dẫn trước 1-0 rồi kìa…”


Nó sững sờ. Không lẽ nó có tác động đến hắn dữ vậy! Không được! Nếu để chỉ vì chuyện của nó mà thua trận này thì vô duyên quá!


“Mày ngồi giữ chỗ, tao làm nốt công việc của mình!” – Nó quăng ba lô cái bịch xuống cạng Thảo, không để cho nhỏ kịp ở miệng, nó nói luôn – “Mày yên tâm, trường mình sẽ thắng mà!”


Thảo nhìn theo cái bóng nhỏ dần, mỉm cười hài lòng. Thanh chen vô chỗ nghỉ của đội bóng trường mình. Thầy Thành – huấn luyện viên – đang la ó gì đó trong phòng.


Cả đội ngồi buồn thiu, Hiếu đứng dựa lưng vào tủ sắt, mặt nhìn vô cùng căn thẳng. Nó thò đầu vô cửa, n ói nhẹ nhàng:


“Thưa thầy! Cô chủ nhiệm lớp 11A12 muốn “mượn” bạn Hiếu một chút ạ!


Nó nói rồi rút đầu lại ngay. Thầy Thành “hừ” một tiếng rõ to, ra dấu cho Hiếu ra ngoài. Hình như lúc nó ló đầu vô hắn không thấy nên giờ vừa nhìn thấy nó, hắn đã giật bắn mình. Rồi nhanh như cắt, khuôn mặt lạnh như tiền trở lại với hắn.


“Sao cậu lại ở đây?” – Giọng hắn đều đều – “Tớ còn phải đi…”


“Khỏi!” – Nó cắt ngang – “Tớ bịa đấy! Cô chẳng gọi cậu đâu!”


“Hả?” – Nó há hốc mồm – “Sao cậu dám?”


“Vì tớ muốn nói chuyện với cậu mà!” – Nó cười hì hì.


Hiếu sững người. Mặt hắn đỏ dần lên khiến nó ngạc nhiên quá đỗi. Hắn ấp úng:


“Gặp tớ… để làm gì? Cậu chẳng phải… đã chọn anh ta rồi hay sao?”


“Ừm!” – Nó gãi đầu – “Đúng là tớ đã đến phi trường thật…” – nó ngưng một chút nhìn hắn biến sắc – “nhưng sực nhớ quên một việc quan trọng nên sau khi tiễn ông anh “kết nghĩa” đi mới vội vã chạy bán sống bán chết về đây…”


“Anh… anh kết nghĩa?” – Hiếu hình như đã dần hiểu ra.


“Biết việc tôi quên đó là gì không?” – nó dịu dàng nhìn hắn, tay phải đặt lên ngực áo trái của hắn, nơi nó nghe rõ tiếng tim đập, nói nhẹ như hơi thở – “Là tôi còn phải tiếp tục cuộc đời giúp đỡ người khác, tiếp tục công việc sưởi ấm trái tim này nè!”


Hai phút trôi qua trong tĩnh lặng. Cả mặt hắn và mặt nó đều đỏ lên. Theo kinh nghiệm lâu năm của mình, nó biết hắn chưa”hoàn hồn” nên vội buông tay ra và nói vào tai trước khi chạy mất:


“Trận này thi đấu cho tốt, vì tớ nhé!”


Khi nó vừa quay về ngồi kế Thảo thì giờ giải lao kết thúc. Lúc hai đội ra sân, nóthấy hắn vẫn còn đỏ bừng mặt nhưng hắn nhìn thấy nó trên khán đài nên lập tức ra hiếu dấu Victory. Nó cười – nụ cười tin tưởng.


Quả đúng như lời của Thanh, cả sân vận đồng “ồ” lên sửng sốt vì sự thay đổi tình thế đột ngột của đội nhà. Đội như hào hứng hẳn lên nhờ sự phấn chấn của Hiếu. Khán giả cổ vũ hò hét inh ỏi, khán đài như rung lên bởi tiếng vỗ tay.Nó và Thảo gào khan cả cổ. Cả sân không ai biết vì sao có sự thay đổi kì diệu ấy trừ hai cô nàng đang cười hí hửng. Kết quả, trường nó vô địch với tỉ số áp đảo 3-1.


Trận đấu kết thúc. Lớp nó lục đục ra xe. Thảo đã đi trước khi nó kéo ở lại. Nguyên do cũng tự cái thằng Quân mắc dịch muốn ngồi kế Thảo nên đã lôi nhỏ đi mất. Còn lại mình nó tần ngần đứng trước phòng nghỉ. Hiếu ra cuối và hắn bận nghe thầy “khen ngợi”. Nhìn thấy nhau, cả hai đều lúng túng. Tuy vậy, vừa đỏ mặt, hắn vừa bước tới chỗ nó, cầm ba lô của nó đeo lên lưng:


“Ta đi thôi, xe đang đợi đấy!”


Nó chưa kịp phản ứng thì tay hắn đã choàng qua vai nó. Mặt hắn không thay đổi còn nó thì cười hạnh phúc. Đột nhiên, nó nheo mắt:


“Nắng lên cao rồi nhỉ?”


“Ừ!” – Hiếu cười – “Nắng cũng có điều bí ẩn!”


Tiếng cười ríu rít vang lên dưới vòm lá dày xanh mướt. Tia nắn glóng lánh lúc nãy bay lên cao. Nó theo chiếc máy bay đang hướng tới nước Úc để trở về với mẹ Mặt Trời. Và đúng là nắng có bí ẩn của mình. Vì cứ mỗi chuyện đi xa, nó lại mang về một câu chuyện ý nghĩa (để làm giàu vốn hiểu biến của mình cho trọng trách của vầng thái dương mai sau). Lần nay là một chuyện học trò ngây thơ nhưng cũng chẳng giản đơn. Tia nắng cười khúc khích. Bí ẩn nó mang theo lần này là câu nói của Thanh:


“Cuộc sống là một trò chơi ghép hình muôn màu mà mỗi chúng ta là một mảnh xếp hình trong đó. Hãy cố là một mảnh ghép sao cho thật phù hợp và hoàn hảo để trò chơi mãi mãi muôn hình vạn trạng như chính ýnghĩa mà nó thật sự mang theo.”


“Cô Giang, TP. HCM


25/05/2006


Indian_div”