Tuesday, December 22, 2009

22/12/2009

Đọc blog người khác, ít ra cũng nhớ rằng mình còn 1 cái blog.

Năm 12, nói là để là nhiều kỷ niệm nhất. Chắc là thế !

Không bao giờ nghĩ được là tự dưng cuộc đời đi vào hướng khác.

Qua 1 học kỳ, nhiều điều xảy ra, nhiều chuyện xảy ra, ập xuống. Làm nó ghét !!!

Gia đình là thế ! Yêu người khác là thế ! Học hành là thế ! Tiền bạc, ngay cái thứ nó không ưa mà giờ nó hoàn toàn dính chặt vào cái thứ thấm đẫm nhiều thứ mùi khác nhau lẫn lộn không phân biệt được. Rõ là nó cũng thấy đó là một định hướng mới, mà cuối cùng nó vẫn dính vào. Nói đi nói lại, nó vẫn thấy thật bế tắc. Hồi giờ chưa bao giờ suy nghĩ nhiều, nên nó chỉ là một con nhỏ khùng khùng giữa cuộc đời, thấy sao nhiều cái đơn giản mà không ít người lại ưng phức tạp hóa nó lên. Để làm gì? Chả biết.

Tóm lại, nó thấy cuộc đời thật chán nản và vô vị. Ngay lúc này, nó chỉ muốn ngủ luôn, ngủ vùi trong chăn luôn cho xong chuyện. Nhưng, giấc mơ nào rồi cũng tan biến cái vèo, rồi nó cũng phải thức dậy, thấy lộn xộn đủ thứ.

Nó ăn ở lộn xộn, tâm lộn xộn.

Nó là tập trung cao điểm của tất cả những thói hư tật xấu, trừ hút xì ke ma túy ra, chắc những tật xấu nào bạn có thể liệt kê được, nó gom lại hết. Ngay cả câu này, nó cũng được liệt vô chung:

Quét nhà lông mốt lông hai
Cha mẹ đi vắng, dẫn trai vô nhà.

Thế !

Mà có tức, cũng không thấy được điều gì ra hồn cả. Vì cả người nó thương, cũng bay cái vèo giận nó cái rầm chỉ vì nó lỡ miệng lại hỏi về chính trị. Cả gia đình, mỗi người mỗi cách nghĩ, ai cũng thích ép buộc, vô lý, không thấu hiểu. Àh, người lớn ai cũng cho rằng, họ đều là người lớn, có khả năng nhìn thấy được những điểm xấu ở người khác. Chắc có lẽ thế !

Sáng nay nó nhận được một tấm thiệp màu tím, màu nó thích, thích lắm, trong tấm thiệp ấy, cô bạn ấy nói rằng nó vui vẻ lên, cô bạn ấy không thích thấy nó buồn bã. Ừm, như thế này thì nó không buồn nhưng nó vô cảm.

Làm thiệp Noel ra, để làm gì nhỉ? Không biết có được chấp nhận không, hay quăng cáo vèo vào thùng rác? Mà nó cũng chẳng đủ sức để mà làm tiếp rồi.

Tâm trạng rớt cái ạch, cũng giống như bài hát mà nó đang nghe lúc này vậy ! White Horse
Tuesday, September 01, 2009

Bản thân 1

Mãi đến hôm nay mới dám viết một cái gì đó. Trời mưa liên tục.

Giờ này năm kia hay nằm kìa gì đó chắc mình đang vui chơi liên tục. Nhưng cũng ít tháng sau thì lại gặp mất mát lớn.

Giờ thì chỉ biết cặm cụi học. Mình không cặm cụi đi học thêm 2 3 show một ngày như bạn Hoàng được. Mình không đắt hàng học thêm ở Lý Tự Trọng được. Cái gì đối với mình cũng không được. Mình chỉ có biết ở nhà và tự lôi đồ ra học. Nhưng cũng vì thế, nếu như mình giải trí hay chơi cái gì đó. Mình lại được nghe liên-hoàn-chửi và tổng-so-sánh. Cũng hok biết là mình làm sao và phải nói gì. Thôi thì im miệng lại cho chắc ăn. La và chửi là 2 động từ mình thường hay nghe nhất nếu ở nhà thời gian quá dài. Và một tuần đúng là một thời gian cực kỳ dài.
Học nhiều môn, cố gắng hoàn thành tốt. Và cũng ráng đọc trước bài để hiểu thêm vấn đề. Mình phải tự tạo cho mình một cái không khí mà lúc nào người ngoài nhìn vào cũng cho rằng mình rất siêng học. Mình cũng tự hiểu rằng, cái đó, gọi là, tự tạo áp lực cho mình. Nhưng cũng hằng ngày ngồi nghe rất nhiều so sánh, làm mình cũng tự đặt ra cái gọi là, nếu thì. Cụm từ nếu thì... áp dụng vào việc thi ĐH thì có biết bao nhiêu là phương án và cách giải. Mà mình hoàn toàn không muốn hiểu đến và cũng không muốn nghe đến. Nhiều khi, mình thực hiện hết sức thì chắc chỉ mình mình biết thôi àh. Người khác họ vẫn có thể viện dẫn dẫn chứng ăn chơi, lười học, bồ bịch, làm biếng, ko lo việc nhà, ngu dốt, nói chung um sùm những lý do và cụm từ có thể được nêu ra, để tiến hành cuộc tổng-sỉ-và và mình là bia hứng đạn. Vì nói để mình nghe mà.

Mình lại làm nguyên nhân để cãi nhau của người khác. Và phần lớn là tại cái miệng xoen xoét của mình và cái tính hay xía vô chuyên người khác. Nghĩ tiêu cực thì mình rút ra được giải pháp là không bao giờ tham gia vào bất kỳ chuyện gì. Nói như nguyên tắc hoạt động của tổ chức Liên hợp quốc mà học nhiều quá bị nhiễm luôn là, không can dự vào công việc nội bộ của bất kỳ nước nào. Và mình từ từ lùi dần vào cái vỏ ốc vốn có tự tạo của mình. Tất nhiên thôi. Không gì phải bàn cãi.

Mình sẽ không bao giờ lang thang nữa. Mình hứa như thế. Có thể, mình sẽ im luôn việc phải nói quá nhiều và dành thời gian để bù vào việc thiếu ngủ trầm trọng. Phạm vi quanh quẩn sẽ luôn luôn là ổ dịch trường THPT chuyên Lê Hồng Phong và cái nhà của mình vậy. Nên trở lại với cái quỹ đạo ban đầu đi là vừa. Vì cái cảm giác thấy sợ của mình thôi. Rất sợ hãi.

Mình tự thấy như thế. Thỉnh thoảng phải viết cái gì đó mới thấy đỡ bớt. Thôi, quay lại với cuốn tập Soạn Văn mà vẫn không hiểu yếu tố nghệ thuật là cái gì.

Mình sợ chính bản thân mình và một số người. Không muốn nói chuyện. Rất sợ hãi. Nên tập lần sự dè chừng...
Friday, August 21, 2009

Ko rõ

Phòng tối đen như mực. Ngoại trừ cái màn hình laptop đang phát sáng thì mình gần như mù màu về tất cả mọi vật trong phòng. Khoan. Cái cửa sổ cũng còn chút ánh sáng heo hắt. Trời màu xám, đúng nghĩa.

Phải gọi là được nghỉ một tuần vì cúm heo ở nhà là một việc rất chán nản. Mình không thích phải đụng mặt một số người. Và cũng rất ghét phải tức ói máu mà gây lộn vì lý do rất đơn giản. Mình không thích có em bé vào năm nay.

Cám cảnh nhà ngày nào cũng luôn có những việc không minh bạch diễn ra ngay trước mắt. Càng ngày mình càng sợ cái ánh sáng chói chang hắt thẳng vào mắt những lúc buổi sáng thức giấc trong một tình trạng vô cùng bực mình vì một giọng nói nào đó làm rung màng nhĩ hay có thể, gần như xé rách nó.

Cố gắng tìm về những gì quen thuộc đẹp đẽ khi xưa thì chợt vụt tan trong cái chụp hụt của bàn tay con nít bé xíu cố nắm bắt lấy những thứ nhỏ nhoi nhất, đẹp đẽ nhất. Và nó cũng vụt trôi qua thật nhanh, khi mà mình ráng, mọi cách nhớ lại nó. Thật mệt mỏi.

Ở nhà và cố gắng vùi đầu vào trong đống bài tập Toán, Anh văn, soạn Văn để làm cho một ngày thật đặc kín với những tiếng nhạc vồn vã vang lên ko rõ ý thức. Vẫn len lỏi được vào mỗi giữa ngày, khoảng chiều tối, một âm thanh cao vút thật buồn của Beyoncé. Thấy rung lắm, nhưng ko còn rơi nước mắt giống như lần đầu từng nghe khi bạn Tú giới thiệu. Cảm thấy được lòng không nhẹ nhõm như mình từng tin vào cái ý nghĩa khi nghe nhạc, lặng lẽ. Nhưng cũng có thỉnh thoảng bài If we hold on together kéo mình kiên nhẫn ngồi lại trên chiếc ghế xoay để nghe hết bản nhạc, và đem đi không biết bao nhiêu nước mắt để rồi nhận ra rằng mọi thứ không như lúc trước nữa. Trong sự bảo bọc của Cậu đã qua đi nhiều năm về trước, bây giờ chỉ là một đứa con nít vô tâm, chưa lớn hẳn, chưa có kinh nghiệm sống, vẫn chập chững bước đi, và vịn vào tường để đứng lại thở dốc nhận ra khi chỉ còn 2 tháng nữa là mọi thứ sẽ rõ ràng trước mắt. Trong lúc mình còn chưa kịp nhận thức rõ ràng về mọi việc dù mình đã có 7 tháng đằng đẵng để suy nghĩ về nó. Mình đã không muốn hiểu ra mọi thứ. Mình không muốn phải nghe những việc liên quan đến em bé. Hơn lúc nào hết, mình thấy sợ rất sợ em bé. Hoàn toàn đảo lộn mọi thứ của cuộc sống quá bình yên này.

Học và học đi. Đến khi dừng lại thì sẽ thấy đã trôi qua. Nhưng có thực sự trôi qua không?

Quá sức... Chới với... Chụp hụt... Té xuống nền gạch lạnh lẽo. Cái mình cố nắm bắt là điều gì? Những ký ức ư?

Nhưng dù gì thì, chính mình cũng là một trong số những nguyên nhân gây nên xào xáo của gia đình. Nói theo cách nói của một số người, mình là nguyên nhân chính.

Vì sao ư? Vì họ thích có em bé. Và lý do để thích có em bé là do mình.

Một gia đình thật xa lạ và ngột ngạt. Rất may. Mình vẫn còn sống được trong bầu không khí loãng ấy.

Im lặng. Và mình vẫn là mình. Trở về với con người đúng nghĩa vào cái khoảnh khắc trời tối mù mịt. Là một con người mới vào 5h sáng hôm sau...
Saturday, August 08, 2009

Độc

Chưa bao giờ mình thấy đêm dài và độc như đêm nay.

Đêm hay là sáng rồi... Đâu đó tiếng chú gà trống cất lên kêu ông Mặt Trời dụi mắt thức dậy. Chắc còn nhiều tiếng động khác. Nhưng điệu nhạc của bài Say You Love Me đã lấn át tất cả...

Lại nghẹt mũi rồi sổ mũi. Chả lẽ mình không tắm được sao trời? Tắm là bệnh. Nói tóm lại, mình ghét tắm nước nóng. Mình ghét uống thuốc. Mình ghét bệnh. Sao lũ nó cứ theo mình từ hồi mình còn bé tí tẹo thế nhỉ???

Ác mộng toàn tập. Cả một đêm nằm ngủ chỉ toàn ác mộng. Nhìn thấy những thứ gì đâu mà vô thức nhấc người lên dựa vào thành giường, nằm cong vẹo cả lưng. Nhức đầu kinh. Tiếng máy quạt rè rè kêu lại còn làm mình thấy kinh hãi hơn nữa. Bàng hoàng. Ngay cả một làn khí rất nhẹ thổi vờn qua cũng làm mình nổi gai ốc đầy. Sợ. Tay chân thì đau nhức tột độ. Cứ như là mình cột tay cột chân hay nằm sai tư thế cả đêm ấy.

Nhìn thấy những điều rất chán nản. Mình căm thù thuốc lá. Nhưng ý thức con người mới là vấn đề. Không thì có khuyên kiểu gì cũng giống nhau thôi. Bực mình ơi là bực mình. Vậy mà mình vẫn im lặng cho đến lúc này. Nếu nói ra thì cũng bị ghét, mà không nói ra thì sau này tội lỗi đổ hết lên đầu mình. Trời ơi ! Con muốn thoát cái mớ bòng bong này quá. Cứ cái đà này thì chắc mình học 12 trong lúc ngủ ấy chứ nhỉ? Thật sự thất vọng và mệt mỏi.

Nản toàn tập...

Nhớ ly cà phê capuccino mà mình hay xem trên tivi quá...

[Hôm nay lên trường, chắc là không đi trễ đâu nhỉ???]
Monday, August 03, 2009

Bạn

Vào một giây phút nào đó trong cuộc sống, ta tìm được một người có thể thay đổi cuộc sống của ta dù chỉ một phần nhỏ. Đó là một người không chỉ đến bên ta khi vui, khi thành công mà còn là người không rời bỏ ta khi buồn, lúc lâm nguy hay khi thất bại, khi những người xung quanh đã rời bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn- một người bạn thân, một người bạn thật sự. Và ta tin rằng : “Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”.

Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đấy là bạn ta. Nhưng thực ra họ chỉ mới là những người quen biết. Có thể mời những người này đến nhà, cùng nhau đi chơi, cùng chia sẻ một số thứ. Nhưng không phải ai trong số họ cũng có thể trở thành người chia sẻ cuộc sống cùng với ta.

Bạn, hiểu đơn giản thì đó là người mà ta quen biết. Tuy nhiên không phải bất cứ ai ta quen cũng là bạn của ta. Một khi đã coi ai đã là bạn tức là người ấy với ta phải có quan hệ thân thiết, gần gũi ở một mức độ nào đó, là người biết đồng cảm và chia sẻ với ta. Ấy là chưa kể những người bạn thân, những người luôn lắng nghe khi ta có chuyện rắc rối, luôn bên ta lúc ta khó khắn và giúp ta vượt qua cơn hoạn nạn. Chỉ có người bạn thân thật sự mới là người ta có thể cùng sẻ chia cuộc sống. Đó là người ta yêu quý, quan tâm và thường xuyên chia sẻ với họ những vui buồn và ngược lại. Đó là một người bạn khiến ta cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh bởi lẽ ta biết chắc họ quan tâm đến ta, luôn ở bên ta những khi ta gặp khó khăn buồn phiền. Đó cũng là người ngăn ta mắc sai lầm hoặc giúp ta sửa chữa khi ta phạm lỗi. Đó là người luôn gắn bó và ủng hộ ta. Họ nắm lấy tay ta để tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Họ dõi theo từng bước của ta trên đường đời, ngược lại, ta cũng dõi theo cuộc sống của họ và học hỏi từ đó. Vâng, chỉ có người bạn thân thiết và chân thành đó mới có thể là người “ đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”. Để cuối cùng, sau bao thăng trầm của cuộc sống ta chợt nhận ra rằng ta có rất nhiều người quen nhưng ta không có nhiều bạn-những người bạn thân thật sự.

Ngạn ngữ phương Tây có câu: “Bạn lúc cần mới là bạn đích thực”. Hai câu nói khác nhau cách diễn đạt nhưng có điểm gặp gỡ về nội dung. Đó là khi tất cả mọi người đã rời xa ta vì lí do nào đó, người cuối cùng đến bên ta hay ở lại cùng ta người đó là bạn của ta. Chẳng hạn như khi chúng ta gặp phải chuyện buồn, hay một trở ngại, hay khi thất bại, tới lúc đó, nếu là bạn thân ắt sẽ ở lại với ta, sẽ bên ta động viên tinh thần, hay bàn bạc phương án giải quyết ổn thoả. Trong cuộc sống, không hiếm trường hợp những người tự hào có nhiều bạn nhưng đến khi gặp hoạn nạn thì tất cả đều ra đi, chẳng ai ở lại giúp đỡ, lúc ấy mới vỡ lẽ thế nào là bạn thật sự.

Khi ta ngã quỵ và thế giới quanh ta dường như quá đen tối, trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng ta lên và làm cho thế giới bỗng sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy. Người bạn ấy có thể dắt ta qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, nắm lấy tay ta và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện về một tình bạn có thể vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết của hai cậu bé tên COURT và WESLEY. Lên 4 tuổi, COURT gặp WESLEY tại lớp dự bị của trường giáo dục đặc biệt. WESLEY có khối u ở não và cũng giống như COURT , điều này đã cản trở sự phất triển của cậu bé. Chính sự giống nhau đó đã hình thành mối đồng cảm và hai cậu nhanh chóng trở thành bạn của nhau. Năm 11 tuổi, WESLEY đã trải qua hai cơn phẫu thuật nguy hiểm, và bên cậu luôn có người bạn thân thiết của mình – COURT – động viên chia sẻ mọi nỗi đau. WESLEY đã ra đi trước COURT , một năm sau, bệnh của COURT trở nên nghiêm trọng. Ở phòng cấp cứu , chợt COURT đột nhiên nói : “ WESLEY đang ở đây, bạn ấy nói rằng “ Đừng lo, mọi việc sẽ ổn thôi mà”. COURT ra đi với nụ cười trên môi. Cậu biết cậu không cô đơn, WESLEY luôn bên cậu.( Theo Hạt giống tâm hồn).

Sự giàu có tạo ra tình bạn nhưng chính bất hạnh, nghịch cảnh thử thách nó.” ( Frorello La Guardia). Có rất nhiều người tìm đến ta khi ta thành công, khi ta giàu có. Họ luôn rất tốt với ta. Nhưng thành công chỉ cho ta thấy bề nổi của cuộc sống, nghịch cảnh mới cho ta thấy trọn vẹn. Có nhiều người muốn cùng ta bước lên một chiếc xe sang trọng nhưng người ta cần – người bạn chân chính của ta – là người sẵn lòng cùng ta đi bộ khi chiếc xe ấy không còn.

Cuộc sống không phải luôn trải hoa hồng , đôi khi ta phải đối mặt với những khó khăn tưởng như không thể vượt qua được , những thất bại tưởng như có thể làm ta gục ngã. Ấy là khi ta hiểu rõ giá trị của tình bạn hơn hết. Bên cạnh gia đình, tình yêu, thì tình bạn chân thành là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người trong cuộc sống. Người bạn thật sự là người biết khích lệ , động viên khi ta đang vươn lên, biết mừng vui khi ta hạnh phúc, biết bật khóc sẻ chia khi ta đau buồn, biết tìm đến ta khi ta cô đơn. Nếu cuộc đời khắc nghiệt khiến ước mơ , niềm tin của ta trong vùng giông bão thì bờ vai của một người bạn luôn là chỗ dựa an toàn cho ta. Những người bạn thật sự sống dựa vào nhau bằng niềm tin mạnh mẽ nhất. Chính niềm tin ấy khiến chúng ta có thể chia sẻ cùng nhau cả những điều tốt đẹp lẫn khó khăn nhất trong đời bằng nụ cười.

6 năm qua, A Pyiưh (Kon Tum) đều đặn cõng bạn thân là A Trâm bị bại liệt đến trường, bất kể trời mưa nắng, đường trơn trượt. A Trâm chỉ có một tay lành lặn còn hai chân và cánh tay trái bị bại liệt từ nhỏ. Mỗi lần muốn đi đâu, cậu phải đi bằng 2 đầu gối hoặc nhờ người cõng. Do là hàng xóm nên đôi bạn này càng có điều kiện thân thiết nhau hơn. Người trong làng kể: “Hai cậu bé này như cây với lá, lúc nào cũng đi chung với nhau, thậm chí tối cũng ngủ cũng nhau". Pyiưh rất thương và luôn đến đón bạn từ rất sớm. Khi cả hai lên lớp 6 thì A Trâm cũng nặng 24 kg và con đường đến trường dài thêm 5 km. Vậy là cậu bé 11 tuổi, A Pyiưh, đã xin bố mẹ mua xe đạp để tiếp tục chở bạn đến trường. Hai học sinh này vừa được Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gửi thư khen ngợi. Ước mơ của A Trâm là trở thành giáo viên, A Pyiưh mong trở thành bác sĩ. Thiết nghĩ, A Pyiưh không chỉ giúp bạn đến trường mà còn là chỗ dựa, là động lực , là người đã thắp lên ước mơ cho A Trâm. Tình bạn ấy không có những phút giây lãng mạng , không có những món quà đắt tiền, không có những lời nói sáo rỗng… đơn giản hai người bạn đã trao cho nhau một tình cảm chân thành, đó chính là động lực để cùng nhau vượt qua nghịch cảnh …Đó là một tình bạn mà chúng ta luôn mong muốn có được trong đời- một người bạn luôn bên ta và cùng ta vượt qua khó khăn.

“ Trong giàu sang bạn bè biết taTrong gian nan ta hiểu bạn bè”

( Ngạn ngữ)

Có những người bạn đã đến bên ta, trao cho ta niềm tin, nghị lực, làm chỗ dựa cho ta khi mọi người đã quay lưng lại với ta, khi số phận dường như không mỉm cười với ta. Ngày 21/8/1979, một sinh linh không toàn vẹn tên Nguyễn Văn Nam chào đời, người mẹ vừa trông thấy hình hài con mình đã ngất xỉu, cả gia tộc băn khoăn với quyết định có nên đem đứa bé tật nguyền này về nuôi hay là... bỏ. Bà ngoại lặng lẽ bế trộm cậu bé ra một căn chòi ngoài bờ sông, âm thầm nuôi cậu bé lớn lên!... Tết năm 2003, chàng trai tật nguyền tập tễnh lên chuyến tàu cuối vào thành phố Hồ Chí Minh, ấy là 29 tết. Tàu dừng ở ga Sài Gòn, Nam lộn hết túi này sang túi khác cũng chỉ còn hơn 60.000 VNĐ. Nam lững thững bước ra cửa ga. Bây giờ đi đâu? Câu hỏi mà Nam không biết phải trả lời như thế nào! May mắn cho Nam khi anh gặp được vợ chồng người công nhân là người cùng quê. Họ đã cho anh ở nhờ và tận tình giúp đỡ anh. Anh đã gặp được những người bạn tốt của cuộc đời mình trong những giờ phút tưởng như là ngõ cụt.Chị Huỳnh Tiểu Hương( Giám đốc công ty Quê Hương) cho Nam “mượn” 5 cái máy tính, hai vợ chồng chủ nhà đồng hương dù cuộc sống công nhân nghèo khó nhưng cũng đã trao cho Nam số tiền bấy lâu tích góp để mua thêm 5 máy, rồi trước sự bảo chứng của Giám đốc Huỳnh Tiểu Hương, người bán máy tính cho Nam mua trả góp thêm 5 cái nữa. Nam có 15 máy tính để lập nghiệp. Trải qua biết bao lần thất bại, từ kinh daonh trung tâm tin học, làm hàng mĩ nghệ… Nam đã rút ra cho mình những bài học quý giá trong làm ăn. Ngày 1/7/2006, Công ty Vệ sĩ Văn Nhân chính thức xuất hiện trên thương trường do anh Nguyễn Văn Nam làm tổng giám đốc. Trong lần được phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trao bằng khen anh tâm sự : “ Số phận dường như không mỉm cười với tôi nhưng thật may mắn khi tôi gặp được những người bạn tốt của cuộc đời mình. Những người đã giúp đỡ tôi bằng cả tấm lòng kể cả khi không biết chắc rằng tôi có đền đáp lại được hay không…”

“Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi ”.Ai cũng mong mình có được một người bạn như vậy trong đời. Vậy ta phải làm gì để có một người bạn như thế? “Cách duy nhất để có bạn tốt là chính bản thân mình phải là một người bạn chân thành”(Eurupide) . Tố Hữu viết rằng :

“Lẽ nào vay mà không trả? Sống là cho đâu chỉ nhận cho riêng mình.”

Trong bất kì mối quan hệ nào cũng cần đến sự Cho- Nhận. Đặc biệt đối với tình bạn vì đó là một cuộc giao lưu vô vụ lợi của những người bình đẳng, không ai chỉ Cho hoặc chỉ Nhận. Ta hãy đối xử với bạn bè , yêu thương, quan tâm đến họ như chính bản thân mình.Hãy giúp đỡ mà không đòi hỏi trả công vì đến một lúc nào đó ta sẽ nhận lại được sự giúp đỡ của họ trong cuộc sống. Và thường thì nó nhiều hơn những gì ta nghĩ mình có thể nhận được. Hãy san sẻ mà không toan tính, cho đi mà không chờ nhận lại. Hãy trao yêu thương từ đáy lòng chứ không phải vì những âm mưu vụ lợi, để đó là tình cảm của trái tim chứ không phải toan tính của lý trí...Một mối quan hệ lâu dài là những bài học phải học suốt đời. Học cách yêu thương và quan tâm đến người bạn của mình . Học cách tha thứ cho lỗi lầm và giúp họ tránh những sai lầm như vậy. Học cách chấp nhận khuyết điểm của người khác… Tình bạn đôi khi là những điều giản đơn mà đôi khi cuộc sống bộn bề làm ta quên đi mất. Đôi khi đó chỉ là ánh nhìn động viên, một cái siết tay lúc mềm yếu, hay một bờ vai, một sự yên lặng để lắng nghe tất cả nỗi lòng của bạn bè.Tình bạn không có khuôn mẫu cũng không có chuẩn mực nhất định để thể hiện. nhưng luôn có những điều nhỏ nhặt, những tình cảm chân thành kết nối những người bạn với nhau.

Có được một người bạn thân đã khó , giữ được tình bạn ấy còn khó hơn. Bạn hãy nắm một nắm cát đầy trong tay đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rơi ra đâu.Cũng giống như cát, muốn giữ được bạn không phải nắm thật chặt mà phải biết nâng niu, trân trọng với tất cả sự yêu mến và tôn trọng.

Thực tế cuộc sống quanh ta đã chỉ ra rằng trong nhiều trường hợp có nhiều người đến với ta nhưng không phải là bạn ta. Chảng hạn như khi bạn là một người giàu có, thành đạt, tương lai rộng mở, quanh bạn có nhiều người tìm đến nhưng có phải tất cả những người trong số họ đều là bạn của bạn? Họ còn đến vì những mục đích gì? Cầu cạnh, nhờ vả, lợi dụng và biết đâu đấy, một ngày khi bạn sa cơ họ lại chẳng lạnh lùng bỏ đi, không chút bận tâm. Vậy mới nói : “ Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi.”

Tuy nhiên trong thực tế cũng chỉ ra rằng có trường hợp mọi người quanh bạn bỏ đi và có người tìm đến với bạn nhưng không vì mục đích chia sẻ, giúp đỡ, không có mục đích tốt thì họ cũng không thể được coi là bạn. Cách đây vài tháng, đọc trên báo chuyện một cô bạn tên C. Ngày cuối năm, bạn cùng lớp phát hiện C tự tử trong nhà vệ sinh, trên cổ tay có vết cứa. Nhà trường vào cuộc điều tra mới hay C bị nhiều bạn gái cùng lớp không ưa dẫn đến tâm trạng chán nản, thất vọng. C luôn sống thu mình, cô độc, không có bạn thân lắng nghe, chia sẻ. Một ngày nọ, C lên mạng kết bạn và tham gia vào nhóm có tên “ Emo” -tập hợp những thành viên bị trầm cảm, sống khép kín,... Đang lúc tâm trạng buồn chán, C gia nhập “Emo” và càng ngày càng sống trong sự cô đơn hơn, dẫn đến hành động tự tử đau lòng nói trên. Lỗi do C bồng bột, không chịu mở lòng, nhưng cũng do những người bạn trong “Emo” không giúp tìm ra hướng giải quyết tích cực lại khiến C lún sâu hơn vào trầm cảm khi mà xung quanh C không có lấy một người bạn. Như vậy thì người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi, liệu tất cả có đều là bạn ta? Người xưa có câu: “Chọn bạn mà chơi”. Thời đại ngày nay có một người bạn tốt, hiểu mình là điều không dễ chút nào. Tôi hy vọng mỗi chúng ta trên bước đường đời đầy chông gai sẽ luôn có bên mình những người bạn đích thực. Đừng quên: “Người bạn tốt là người anh em ruột mà thượng đế quên không gửi vào gia đình của bạn.”

Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mỏng manh như một làn khói, dễ tan vỡ như lâu đài cát trước những cơn sóng gào. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông cuộc đời, là nền tảng, là gốc rễ cho mọi niềm vui và nguồn hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn được trao gửi tình cảm của mình cho một người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.