[Chua xót mỉm cười, trong lòng thương tang thay đổi, xơ xác điều hiu, gió vi vu thổi qua đồng trống như ai kia cô quạnh nghĩ về tương lai cùng quá khứ: đây có lẽ là lời chứng minh cuối cùng mà thế sự phồn hoa này dành lại, cứ như vậy bị chôn vùi trong băng thiên tuyết địa, mãi không bao giờ phát hiện, để rồi chứng kiến một trận thịnh thế yên hoa ra đi không cách nào quay lại.
Thở dài cảm khái, ý tuỳ tâm chuyển, Tiếu Khuynh Vũ chậm rãi đem sợi tơ hồng nọ quấn lại, buộc chặt nơi ngón tay thon dài bạch tích ưu nhã. Ôn nhu ngả người tựa vào lưng ghế, Vô Song công tử khẽ ngắm nhìn sợi dây đỏ thắm bật sắc trong bàn tay trắng tuyết. Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng trống trải hoà lẫn hoài nghi.
Hồng tuyến phút chốc khẽ động.]
(Trích KTTH - LTPH - chương 84)