Sunday, July 26, 2009

Điều bí ẩn của nắng - P.6

Không biết làm thế nào mà Thảo rõ hết những chuyện của nó và Triết với cả chuyện của Hiếu. May mà Thảo chẳng nói gì ngoài việc suốt ngày nhìn nó và cười hinh hích. Bỏ qua chuyện của hai cô nàng này, chuyện của Hiếu thú vị hơn nhiều. Dường như hắn đã nhận ra “nguy cơ” từ Triết nên nhanh chóng vạch ra lối suy nghĩ khác hco mình. Và cả Triết cũng vậy. Nếu như Hiếu không thực sự xem Thanh là một người bạn thì Triết cũng không thực sự nghĩ Thanh là một đứa em gái hiền lành.


8/3, nó nhận được một con gấu bông và hai chiếc hộp nhạc (không hiểu họ nghĩ gì), sinh nhật của Thảo, không hiểu sao nó được tặng “ké” một cuốn sách “Triết học thế kỉ 20” và sách “Cẩm nang nấu nướng” (hai cuốn này tui chưa bao giờ đụng tới)…


Cũng đã một tháng trôi qua kể thi khiếu Hiếu và Triết “khai chiến”. Và nó cũng dần dần hiểu được tính cách của hai người này. Cả hai đều có những ưu và khuyết điểm rất mắc cười. Hiếu lạnh lùng và cô độc một cách đầy kiều hãnh. Tuy vậy, nó biết hắn không hay biểu lộ tình cảm thôi chứ hắn rất biết quan tâm đến người khác. Nó thích nụ cười của hắn vì hắn ít cười nên khi cười, nhìn hắn bớt lạnh lùng hơn. Triết hiền lành nhưng khá nghiêm khắc. Anh tự đề ra nguyên tắc và buộc mình tuân theo. Thanh thích nhớ đến khuôn mặt đỏ ửng của anh mỗi khi nó buồn vì chắc chắn nó sẽ cười lăn lộn.


Tháng tư và tháng năm là tháng thi cử bận rộn của cả ba khối. Nó chúi đầu học bài bù khú, Hiếu và Triết cũng thôi mới chuyện tào lao và chuẩn bị thi Học kỳ. Lúc này, Thảo trở thành “khách mời danh dự” cho những buổi học nhóm chỉ có ba đứa: nó, Thanh và Hiếu. Không biết tự lúc nào, cả bọn đã là một bộ ba thân thiết. Hiếu giúp cả bọn giải quyết đề Toán và ngược lại, hai cô nàng chuyên Anh phải giải thích các thì cho anh chàng chẳng biết phân biệt truyền khiến chủ động và bị động như thế nào. Riêng Triết, bỗng nhiên nó không thấy anh lên mạng thường nữa. Có hỏi thì anh chỉ cười cười mà không trả lời nên nó không hỏi nữa.


Rồi những ngày thi vất vả cũng trôi qua. Tuy kết quả chưa có nhưng bảo thông báo đã công bố danh sách học sinh giỏi cấp Quận các bộ môn. Nó rủ Hiếu và Thảo cùng đi xem. Thật bất ngờ! Cả ba cùng đậu ở bộ môn sở trường với số điểm cao nhất nhì Quận. Trong khi Thảo đang nhảy tưng tưng vì mừng, nó và Hiếu liếc nhanh qua bảng của lớp mười hai như một phản xa. Tên của Triết nằm ở hai bảng. Bảng thứ nhất là “Học sinh giỏi cấp Thành phố”, bảng thứ hai là “Danh sách học sinh lãnh học bổng du học Australia.” Ở cả hai bảng, anh đều đứng đầu. Nó không tin ở mắt mình nữa, còn Hiếu thì vọt miệng hai tiếng “mẹ ơi”. Nó sững người, một nỗi buồn vô hạn tự nhiên xâm chiêm tâm hồn. Cả shock nữa chứ. Tại sao anh sắp đi Úc mà không cho nó biết? Anh tưởng nó là con ngốc sao? Mắt nó nhòa đi, sống mũi cay xốc, nó quay ngoắt một trăm tám mươi độ, bước đi không để ý đến tiếng gọi của Thảo. Hiếu cảm thấy mừng vì điều đó. Hắn không biết tâm trạng của Thanh lúc này nhưng chẳng phải là hắn vừa mất đi một đối thủ hay sao?


Nó bước đến chỗ ghế đá – nơi Triết ngồi – một cách cực kì tức giận.


“Tại sao anh làm vậy?”


“Làm gì cơ?”


Vẻ ngơ ngác và chậm tiêu của anh làm nó phát bực.


“Tại sao anh nói dối tôi?”


“A… Cái học bổng đó ư? Anh xin lỗi, anh…”


Không để cho anh kịp nói hết câu, nó đã vọt miệng:


“Không cần xin lỗi! Anh tưởng chỉ xin lỗi là xong ư? Dù gì cũng phải báo cho người ta một tiếng. Giờ thì không cần nữa rồi vì tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”


Triết ngỡ ngàng. Anh đứng chôn chân nhìn gương mặt có đôi mắt ngân ngấn nước quay lưng chạy mất, lòng anh rối bời. Làm sao cho Thanh hiểu anh đâu hề muốn điều đó đây?


***


“Rồi! Ngày mai lớp ta sẽ có buổi cắm trại ở Đầm Sen, tập trung lúc chín giờ, gặp cô chủ nhiệm ở trên xe, năm giờ chiều về. Ai còn có ý kiến gì nữa không?” – Giọng Linh, lớp trưởng, oang oang.


“Có! Lớp mình đi riêng hả?” – Tùng giơ tay.


“Không! Đi chung với lớp A12!”


“Sao trễ vậy, tới chín giờ mới đi?”


“Vì bên ấy có cầu thủ thi cho đội tuyển đá banh của trường nên lớp ta sẽ tới xem rồi đi!”


Lớp nó đang ồn ào cho kế hoạch đi chơi cuối năm. Những tiếng la hét phản đối, tiếng đập bàn hưởng ứng chẳng mảy may khiến nó để tâm. Nó nhìn vô hồn vào khoảng không trước mặt, không chớp mắt. Tối qua nó vừa nhận được tin nhắn của Triết và thư của Hiếu trong hộp Yahoo.


“Anh muốn nói cho em từ lúc anh dự cuộc thi đó rồi nhưng sợ em buồn nên ah không dám. Ba năm đâu phải là khoảng thời gian ngắn. Vì gia đình ép buộc nên anh phải đi. Xin lỗi em!”


“Thanh! Tớ qúy mến cậu thật lòng. Nhưng tớ cũng thực sự muốn biết tấm lòng của cậu. Tớ biết cậu sẽ rất buồn, tuy vậy, hãy chọn đi: anh ta hay là tôi. Trận đấu của tôi trùng với giờ cất c1nh của anh ta: bảy giờ. Đến đúng giờ đó, cậu sẽ phải ở một trong hai nơi: phi trường hay sân bóng đá!”


Tim nó thắt lại. Trong tâm trí nó hiện lên những lần đùa giỡn vô tư và nụ cười đẹp như thiên thần của Hiếu, vẻ lạnh lùng đáng thương mỗi khi hắn nhâm nhi li cà phê bốc khói. Nhưng mỗi lần như vậy, nước mắt cứ chợt ứa ra, khuôn mặt Triết khi đỏ ửng không còn làm nó cười nữa. Nó ao ước nó chưa bao giờ gặp hai người đó.

Bánh hỏi Diêu Trì

Bánh hỏi là đặc sản của Bình Định, thịnh và ngon nhất là ở DiêuTrì (Tuy Phước). Đến Diêu Trì là thấy nhan nhản những món ăn với những tấm quảng cáo "cháo lòng, bánh hỏi", món điểm tâm quyến rũ và phổ biến vì hương vị lạ mà giá lại rẻ.

* Nguồn gốc
Không biết nó có từ lúc nào và tại sao lại mang tên là bánh "hỏi". Theo suy nghĩ của giới cầm bút, vì sợi bánh xoăn xoăn như hình dấu hỏi (?) nên người ta đặt tên theo lối tượng hình. Thật tình cờ, có một lần gặp một cụ già ở địa phương thì cụ ấy cười và bảo rằng: "Đó là suy nghĩ của các ông, chứ bánh hỏi có từ xưa, nó có trước chữ quốc ngữ kia mà". Cụ giải thích thêm - Bánh hỏi là thứ bánh lạ, lúc đầu mới sản xuất ra, ai thấy cũng hỏi là bánh gì? Từ đó, cái tên bánh hỏi được khai sinh. Cùng thời với bánh hỏi có bánh tráng, bánh đúc, bánh ít và bún. Bánh hỏi là biến thể của bún tươi. Nhận thấy sợi bún lớn, ăn không ngon nên người thợ chế biến làm cho sợi bún nhỏ lại mà thành bánh hỏi.

* Cách chế biến

Bánh hỏi và bún có cách chế biến tương tự nhưng bánh hỏi được làm cẩn thận và công phu hơn. Gạo tám thơm được vo kỹ, ngâm nước một đêm. Vớt gạo đem xay nhuyễn bằng cối đá - thứ cối đá Diêu Trì. Bỏ gạo vào họng cối, quay cối, cứ dăm ba vòng lại thêm một ít nước để cối khỏi "nghẹn". Bột nước là một hỗn hợp nước sền sệt. Bột nước cho vào bao vải khô, "đăng" cho ráo nước. Đem hấp bột vừa đủ chín, nhồi và chia bột thành từng khối chừng nửa ký gọi là "giảo" bột đưa vào khuôn ép thành bánh.

Khuôn: là khối ống bằng đồng hay bằng sắt, đường kính chừng bảy, tám phân, chiều cao khối ống chừng hai mươi phân. Phần miệng ống hơi loe để tựa vào bàn gỗ. Đáy ống có một "rá", rá là lá đồng dày chừng vài ly, có nhiều lỗ nhỏ, vừa cỡ kim may luồn qua được. Bí quyết nghề làm bánh hỏi có sự đóng góp của lá đồng này. Lỗ nhỏ quá, bột không qua, lỗ lớn quá sợi bánh sẽ lớn như vậy ăn không ngon.

Ép bánh: Từng khối bột đã giảo, bỏ vào khuôn, rồi dùng một khối gỗ vừa lòng khuôn, ép cho bột chảy ra (giống như hoạt động của piston trong máy nổ). Bột khá đặc, lỗ lại nhỏ nên cần sức ép lớn, nên thợ phải dùng hệ thống đòn bẩy. Sức ép trên mặt khuôn lên đến vài ba trăm ký.
Một người ép một người bắt bánh. Mỗi lần ép đòn bẩy xuống là những vòi bột xoăn xoắn tuôn ra. Người thứ hai đưa tay hứng lấy và ngắt ra từng đoạn chừng 10cm. Đó là bánh thô. Bánh thô còn hấp cách thủy một lần nữa mới tiêu thụ.

Thưởng thức: Bánh làm xong có thể ăn ngay nhưng không ngon lắm vì đó chỉ là tinh bột. Dầu phụng đã khử chín thoa lên miếng bánh để thêm chút vị béo. Nhìn những miếng bánh trắng muốt, ươn ướt mỡ là thấy ngon nhưng chưa đủ. Bánh còn được rắc thêm lá hẹ. Hẹ màu xanh lục điểm trên bánh khiến bánh trở nên hấp dẫn hơn:

Mưa lâm râm ướt dầm lá hẹ

Em thương một người có mẹ không cha

Bánh xèo bánh đúc có hành hoa

Bánh hỏi thiếu hẹ như ma không kèn.

Thật vậy, hẹ chỉ điểm tô cho bánh hỏi, không dùng cho các thứ bánh khác. Hẹ tuy cùng họ với hành, tỏi nhưng lá rất xanh, hương lại nhẹ nên hẹ rất hợp với bánh hỏi. Bánh vừa đẹp lại vừa thơm nhẹ. Phải chăng đó là nghệ thuật?
Nước chấm: Thông thường là nước mắm pha loãng cùng với ớt, tỏi, đường, chanh. Chính thứ nước chấm này làm cho bánh bớt khô ráp giúp dễ nuốt, ăn được nhiều. Đó là cách ăn bình dị nhất

* Nét đặc biệt của bánh hỏi Diêu Trì

Vào một quán bánh hỏi ở Diêu Trì, khi gọi món này là bạn sẽ được thưởng thức thêm hai món nữa, đó là cháo và lòng.

Cháo khá loãng, nấu bằng huyết ninh với thịt nạc băm. Cháo vừa ngọt lại vừa loãng, thơm. Cháo là món đưa "trơn" mà không cần dùng rượu. Cạnh là đĩa lòng heo. Lòng được chế biến rất khéo, có lẽ không nơi nào bằng. Những miếng gan dày, miếng dồi màu nâu, khoanh tròn bên cạnh những miếng tim deo dẻo, miếng cổ dai dai giòn giòn, và cả miếng bầu dục mong mỏng. Những thứ này ăn kèm với bánh hỏi, khiến bánh hỏi trở nên béo bở, ngon ngọt khác thường. Thỉnh thoảng húp một muỗng cháo lòng - Thỏa như "uống rượu mà không say".

Bí quyết của bánh hỏi Diêu Trì là ở đó. Đến các nơi khác cũng được ăn món này nhưng cái ngon không sao bì kịp. Nếu có dịp về Bình Định xin mời bạn thưởng thức món bánh hỏi lòng heo. Hương vị Bình Định như đọng lại nơi đó.

Theo Văn hóa Ẩm thực Bình Định

Bánh canh chả cá


Bánh canh chả cá là món ăn đặc sản mà khách đến Quy Nhơn phải tìm ăn bằng được. Có hai loại chả cá: Chả hấp và chả chiên, đều có vị ngọt thơm, hấp dẫn như nhau.


Chả cá Quy Nhơn nổi tiếng ngon do làm từ cá tươi. Cá để làm chả thường là các loại cá ngon: cámối, cá thu, cá thửng, cá rựa, cá chuồn,. .. nhưng ngon nhất để làm chả là cá thu, cá mối, cá rựa. Chả cá có hai loại chả hấp và chả chiên, có người thích ăn chả chiên vì nó thơm, có người thích ăn chả hấp vì nó ngọt. Dù là chiên hay hấp, chả cá luôn có một vị đặc trưng giống nhau là thơm, dai, mềm, ngọt, đậm đà hơn nếu chấm một chút xíu tương ớt đậm đặc.


Làm chả cá tuy có hơi nhọc công nhưng cũng rất đơn giản: cá tươi rửa sạch, nạo lấy thịt. Hành, tỏi tiêu, gia vị giã nhuyễn, bỏ cá đã nạo vào cối hay máy quết thật nhuyễn, món chả cá càng quết nhuyễn thịt càng dai, quết đến khi thật nặng tay thì thôi. Chả được vê lại thành vê để chiên. Nếu là chả hấp thì đến khi gần chín đập vào một cái trứng cho bề mặt có màu vàng trông hấp dẫn hơn.

Chả cá là nguyên liệu chính của món bánh canh hay bún cá. Cá sau khi đã lóc hết thịt, lấy xương, xương nấu lấy nước, nồi nước ngọt bởi xương cá, nêm gia vị tùy theo bánh canh hay bún cá. Bánh canh thường ăn có 2 loại: bánh canh bột gạo, bánh canh bột lọc. Bột lọc được làm bằng bột mì hay bột năng, còn bánh canh bột gạo làm như làm bánh phở.

Cứ vào buổi xế chiều từng hàng bánh canh, bún cá được dọn ra, trên bàn là đĩa chả cá chiên vàng, một khay chả cá hấp mầu vàng óng, một thau nhỏ vừa hành lá xắt nhỏ, vừa hành củ được chẻ thành sợi, cạnh đấy là đĩa chanh được cắt thành từng miếng nhỏ và tô nước mắm ớt đậm đặc. Tô bánh canh được múc lên nghi ngút khói, bỏ vào một nhúm chả cá chiên đã xắt thành từng miếng nhỏ, cho vào một ít hành lá, một ít hành củ,rưới thêm tí tiêu... Khi ăn bạn có thể vắt vào tô bánh canh một miếng chanh, cho thêm chút mắm ớt tương. Chỉ có hai ngàn đồng một tô bánh canh. Ăn xong bạn sẽ hài lòng với món ăn dân dã mà đầy hương vị này.

Sưu tầm

Cà phê


Đêm rồi, tôi lại ngồi nghe bản nhạc quen thuộc The Day You Went Away. Nhìn ra khung cửa sổ đêm nay không gợn mây, ánh đèn đường tím trắng vẫn le lói nơi góc đường. Thấy muốn uống cà phê kinh khủng. Nhưng dù gì, đó cũng không gọi là cà phê. Nó là một dạng nửa cà phê, nửa sữa nhưng không phải là cà phê sữa. Tôi không đặt cho nó một cái tên. Đơn giản là chỉ pha cà phê và sữa, nhìn từng giọt một, giọt một sữa đặc cô quánh rơi xuống ly cà phê đen đậm một màu đen huyền ảo, tạo nên những vòng tròn nâu đậm, đắng nghét. Tôi ghét vị đắng của cà phê, khỏa lấp nó bằng vị ngọt gắt của sữa đặc để tạm quên đi cái thời vẫn phải pha Nescafe trong cái ly nhỏ đó, thêm đá và "Mời Cậu Ba uống cà phê ạh"...

Cà phê, tỉnh trí lúc cần tỉnh. Đối với tôi, nó vô hiệu. Một giọt sữa đặc cũng đủ ru tôi chìm vào thế giới của những giấc mơ, theo đúng nghĩa của nó, hoàn toàn mộng mị. Vị đắng nghét đến kinh hồn của cà phê đen pha đường đôi lúc vẫn quyến rũ tôi bởi mùi thơm của hạt cà phê xay nhuyễn, thơm nồng, đem lại cảm giác tỉnh táo nhất thời đó. Cái cảm giác mà dù đôi lúc, chìm hẳn vào thế giới riêng của mình quá lâu, tôi vẫn muốn bước ra để nhìn cái thế giới lao như tên bắn kia đã quay được bao nhiêu vòng quanh Mặt Trời im lặng rồi ?!? Tỉnh táo nhất thời, cảm giác nhiều người muốn tìm ấy, nó ra sao đối với một người còn quá non nớt và nông cạn như tôi? Tôi tỉnh trí hay không, hay là tôi vẫn chỉ làm những việc không ai coi ra gì để mình tôi hiểu được cái ý nghĩa bên trong của nó, dù chỉ nhận được những lời cười cợt. Xót ư? Tôi việc gì phải xót cho những lời nói vô cùng sáo rỗng vọt miệng ra từ những khuôn miệng hợm hĩnh, coi thường người khác. Họ không coi trọng giá trị con người, hay đúng hơn, không tôn trọng. Ai cũng là người như nhau cả thôi. Những lúc lại nghĩ lông bông như thế, hương cà phê kéo tôi vào thế giới ngọt lịm vị đường của sô-cô-la, họ hàng thân thiết của cà phê. Và rồi lại bâng quơ nhớ đến lúc nhỏ, những giọt cà phê phin rơi tí tách xuống chiếc cốc sứ nhỏ trắng phau. Nước mắt trong lòng...

Người buồn tình thường tìm đến cà phê? Như thế có ích gì? Tôi vẫn tự hỏi những câu cực kỳ ngô nghê như thế. Vướng vào dây tơ hồng, rồi thất tình, như thế có chăng là chấm hết? Lại tìm đến ly cà phê góc phố vu vơ, lang thang hết nơi này nơi khác, thời gian vẫn trôi qua; nhưng với kẻ sầu đời kia, thời gian vẫn đọng lại, từng chút một nhích chiếc kim giây nặng nề của đồng hồ đeo tay, từng tí một rơi hạt cát nhỏ bé qua chiếc lỗ con con của chiếc đồng hồ cát. Đối với tôi, đó là lãng phí. Đôi khi, cuộc sống cần phải sống nhanh hơn và cũng có lúc cần phải sống chậm lại. Nhanh hay chậm không có nghĩa là tốc độ theo tôi nghĩ. Nó là một điều gì đó, bạn đã ước và đạt được nó, bằng chính sức mình. Nghĩ vẩn vơ và lại nhâm nhi ly cà phê. Ôi ! Đắng ư? Ngọt ư? Béo của sữa phải không? Hoàn toàn sai rồi. Vô thức. Phải chăng, cà phê, nhấm từng chút một, tan đều trong miệng, đắng hơn? Nhìn lại góc bếp, phin cà phê vẫn còn đó, vẫn trắng sáng, vẫn còn đọng lại hương vị nồng ấm quen thuộc, nhưng ký ức đã xa lâu rồi.

"Mưa buồn rả rích và Cậu lại tìm đến quán cà phê gần nhà. Cậu buồn chuyện gì rồi phải không? Mình không biết. Mình làm sao hiểu hết được tâm tư tình cảm của Cậu, một người từng trải qua vô vàn khó khăn thử thách. Mình còn quá nhỏ. Và mình làm vỡ cái chén kiểu Pháp, mình phải lên quán cà phê ấy, xin lỗi Cậu, dù Cậu không có mặt ở nhà lúc mình gây ra lỗi. Cậu chỉ cười. Nụ cười. Không phải là hàm răng trắng sáng như quảng cáo trên tivi. Chỉ đen vì đã không được chăm sóc đúng cách khi cái thời kỳ khổ cực nhất của gia đình, chỉ vì hút thuốc lá lâu ngày loại thuốc lá rẻ tiền ấy, chỉ vì nhâm nhi ly cà phê lo nghĩ cho những chuyện trọng đại của gia đình. Cậu đã hy sinh cho gia đình rất nhiều. Bản thân Cậu, cho đến lúc này, vẫn chưa có gì chăm chút được cho chính mình. Ngồi trong lòng Cậu, trong buổi chiều mưa dầm ấy, ấm lắm. Uống ca-cao. Con nít không được uống cà phê !!! Ly ca-cao của mình luôn luôn mắc hơn ly cà phê của Cậu..."

Tôi không phản đối cà phê. Nó tạo thêm một hương vị mới lạ nhưng cũng truyền thống cho cuộc sống hối hả này. Nhưng cũng là một lớp màn hơi bốc lên, lơ lửng, huyền ảo rơi vào ký ức của riêng tôi, của những ngày còn ấu thơ trong sáng.






Một ly Capuchino, tôi sẽ thức trắng đêm và vô thức.







Kịch liệt phản đối việc Mẹ tôi đang có bầu vẫn uống cà phê !!!

"Hai Cậu cháu bước ra từ quán cà phê Dilmah... Hóa đơn thanh toán: 16k.

- Ủa Cậu Ba ơi, hồi giờ Cậu Ba uống cà phê hết bao nhiêu tiền vậy?
- Cậu cũng không nhớ nữa. Cậu chỉ biết là, mấy hôm trước, đi uống cà phê một mình, thì chỉ có 7k thôi àh !
- Vậy là ly ca cao của con 9k hả? Hihi ... "

Saturday, July 25, 2009

Điều bí ẩn của nắng - P.5

“Thanh ơi! Có muốn đi xuống căn-tin ăn gì không?”


Nó giật thót mình, quay đầu lại. Hiếu đang đứng trước cửa lớp, tay ôm một chồng báo Mực Tím nói vọng vào. Vài đứa con gái quay lại nhìn rồi, không một chút ngạc nhiên, chúng lại cắm cúi làm tiếp việc bị dở. Thảo khều Thanh:


“Ê! “Khách hàng” hả mày? Tao tưởng chỉ có Tuấn mới siêng “hậu tạ” vậy chứ!”


“Phạm Hoàng Hiếu, lớp 11A12 đó!” – Nó lạnh băng.


“Hả? Thiệt không?” – Thảo tròn mắt nhìn Hiếu lom lom.


“Ừ! Sao? Muốn ăn một bữa miễn phí không?” – Nó hất đầu về hía hắn, ánh tinh quái hiện lên trong mắt. Thảo còn đang ngơ ngẩn thì nó đã sải bước về phía cửa, nói cười đon đả. Thảo thấy Hiếu ngập ngừng một lát rồi hắn gật đầu. Lúc trở vào, Thanh kéo tuột nó đi. Trên đường đi, nó chẳng thấy Thanh nói gì nhiều với Hiếu. Mặt cả hai đều lạnh băng, chẳng giống “khách hàng” tí nào.


“Thanh ăn gì?” – Hiếu lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng.


“Bánh bích-quy sô-cô-la! Loại một ngàn rưỡi một bịch á!” – Thanh đáp, quay đầu nhìn Thảo – “Còn mày?”


“Bốn bịch bánh tráng đi, loại nào cũng được!”


Hiếu mở to hai mắt nhìn làm Thảo thấy ngường ngượng. Thanh chun mũi:


“Thì coi như nó muợn cậu đi! Mai mốt nó trả!”


“Tôi đó keo kiệt nhưng... bốn bịch bánh tráng cũng nóng dữ lắm. Hổng lẽ Thảo không sợ nổi mụn?


“Sợ chứ nhưng có Biore thì lo gì! Biore!” – Ba chữ cuối nó hát theo điệu nhac quảng cáo trên ti vi. Cả Hiếu lẫn Thanh sau một lúc ngẩn ngơ thì cười sặc sụa. Lúc Hiếu đã chen vào căn-tin đông ngịt người lẫn tiếng la hét ồn ào thì Thảo mới hỏi lại Thanh lần nữa:


“Ông tướng đó có thật là “khách hàng” không vậy? Sao cư xử gì lạ quá!”


“Không!” – Thanh gãi đầu – “Đó đúng là “khách hàng” nhưng đối tượng của hắn lại chính là “bà mai già” này nè!”


Thảo không nhạy cảm như Thanh nên nó im lặng một chút để suy nghĩ. Vừa lúc đó thì Hiếu đã trở ra, tay trái cầm một ly nước gì đó, tay phải kẹp theo một bịch bánh bích-quy và bốn bao bánh tráng. Hai cô gái vừa nhận đồ vừa rối rít cảm ơn. Cả ba rời khỏi căn tin đông đúc và tìm một bồn cây yên tĩnh để “xử lý” đồ ăn. Thảo ngồi hẳn lên bồn cây vì đồ của nó quả nhiều, phải để trên đùi mới đủ. Hiếu và Thanh đứng dựa vào gốc cây, ly nước của hắn bốc khỏi, mùi thơm ngào ngạt. Thanh có cái mũi thính nên nó nhanh chóng ngửi được. Nó nhìn ly nước tò mò:


“Cậu uống cà phê đen đặc hả?” – Nó khịt mũi – “Mùi đậm quá!”


“Ừ!” – Hắn đáp gọn lỏn, mắt nhìn mơ màng vào những làn khói mỏng bay lên.


“Đừng uống nhiều, có hại lắm đấy! Nó sẽ làm cậu tỉnh đến mức mắt cậu cứ ở thao láo dù đấy là lúc ba giờ sáng.”


“Vì tôi muốn tỉnh như thế mà.” – Hắn liếc nhìn nó – “Cậu lo lắng cho tôi hả?”


Nó giật mình. Thực ra thì nó cũng chẳng hiểu vì sao mình lại nói như thế. Hắn thức, hắn mệt, kệ hắn, việc gì nó phải quan tâm? Chưa kịp suy nghĩ thêm thì Hiếu nói, nửa thực nửa đùa:

Vì cuộc sống là một giấc mơ nên nếu không tỉnh thì khi thức dậy sẽ hụt hẫng vô cùng đấy!”


“Nhưng nếu quá tỉnh thì sẽ không nhận ra chính mình cũng đang chìm và một giấc mơ của sự tỉnh táo! Cuộc sống hư thực, con người cũng phải nửa tỉnh nửa mơ thì mới không chìm vào đấy!”


Vừa dứt lời, nó vội bụm miệng lại. Những lời nói không hiểu sao cứ trôi tuồn tuột ra cửa miệng. Hiếu nhìn nó một cách lạ lùng hệt như thể nó vừa mọc thêm một cái sừng trên đầu vậy. Có lẽ tại gặp một người “già” như mình thì nói chuyện dễ dàng hơn chăng? Nó chăm chú nhìn bịch bích-quy để tránh ánh mắt của hắn. Nãy giở Thảo mải mê ăn nên nó đâu nghe được gì. Đột nhiên, Thanh quay lại vì tiếng cười của Hiếu, có vẻ như hắn vừa đọc xong một câu chuyện tiếu lâm rồi cười với mình hắn vậy.


“Không có gì! Chỉ là mình không ngờ...” – Hắn vừa nói vừa đặt ly nước xuống bồn cây – “Nhưng thôi, hắn cười thật hiền, cậu nói đứng, từ giờ tôisẽ không uống cà phê đen đặc nữa, chỉ cà phê sữa thôi, được chưa?”


“Ừm, tùy cậu!” – Thanh trả lời qua loa rồi vội quay đi, tránh để Hiếu thấy khuôn mặt ưng ửng của mình. Nó đỏ mặt vì nụ cười của hắn, trông thật đẹp và hiền lành, khác hẳn vẻ đáng ghét hằng ngày. Không hiểu sao nó lại thấy vui vui, hệt như một cô giáo dạy trẻ mời vào nghề khuyên một đứa bé ba tuổi đừng cắn móng tay nữa vậy.


“A!” – Thảo la lên.


“Gì vậy mậy?” – Thanh quay lại.


“Mày... Thanh, Hiếu... tao hiểu rồi!” – Ra là cô nàng mới chiêm nghiệm được câu nói ban nãy của Thanh.


“Hiểu cái gì?” – Hiếu ngơ ngác khi nghe Thảo gọi tên mình.


“Thì...”


“Thanh!” – Thanh quay lại nhìn người vừa gọi tên mình.


“Anh Triết?” – Nó ngạc nhiên.


“Em là Thanh phải không?” – Anh chàng lớp mười hai vừa trờ tới hỏi lại.


“Dạ, có gì không anh?” – Nó nhìn anh cười cười, nhớ đến buổi nói chuyện hôm qua.


“Nhờ em chuyển... cái này cho mấy bạn!” – Triết móc bốn tấm giấy ra ngập ngừng.


“Hì, dạ!” – Nó bắt lấy bốn tấm giấy, như nhướng mày tinh quái – “Còn gì nữa không anh?”


“A...” – Mặt anh lại bắt đầu ửng đỏ, – “Còn đây là,...” anh rút từ trong túi ra một lá thư khác, “của chị Mai đưa cho em!”


“À, ra vậy. Cảm ơn anh nhé!” – Nó ỉu xìu vì trò trêu chọc của mình trật lất.


“Thôi, anh đi nha!”


Đợi bóng Triết khuất sau hành lang, Hiếu mới hỏi Thanh:


“Anh ta là ai vậy?”


“Đối tượng của bạn tôi! Cậu sao thế?”


Hiếu không hỏi nữa. Mặt hắn lạnh như cũ. Không hẳn là hắn không tin Thanh bởi hắn biết nó là gì, chỉ vì cũng là con trai nên hắn thấy có điều không đơn giản trong khuôn mặt đỏ nhừ của Triết.


“Thôi, tớ đi giao báo cho lớp đây! Bye!” – Hắn nói rồi quày quả bước đi.


Thanh không để ý thái độ của hắn vì nó còn bận phải đọc và gửi thư cho tụi bạn. Nhưng khi đọc thư của chị Mai, nó há hốc mồm.


***



“Này, sao hôm nay bạn hình như bực bội vậy?” – Dòng chữ của magnetic-storm hiện lên.


“Hừ, bạn không biết đâu,” – nó gõ liên tiếp – “mà chuyện của bạn sao rồi? Chuyện với cô bé đưa thư và bốn em lớp dưới ấy!”


“Mình gặp em ấy và đưa bốn lá hư trả lời rồi” – Dòng chữ lúng túng.


“Hết rồi hả?”


“Mình còn đưa cho cô bé thư “làm quen” nữa, nhưng mình thấy hình như cô bé có bạn trai rồi!”


“Thư của mình thì ghi của mình, sao lại dùng tên chị Mai?” – Nó chịu hết nổi nên vừa hét vừa gõ bàn phím ầm ầm. Phải mất năm phút sau, bên kia mới hồi âm.


“Sao bạn biết?” – Hình như sự bất ngờ cũng ẩn trong dòng chữ ấy.


“Vì tôi là “cô bé” ấy mà” - Nó quyết định nói thẳng luôn.


“Hả!!? Vậy, bạn là Thanh Thanh thật sao?” – Sáu phút sau dòng chữ mới hiện lên.


“Đúng vậy! Anh Triết, em là Thanh nè!”


“Trời đất! Em biết hồi nào, hèn gì em cứ cười cười hoài.”


“Mới đây thôi! Mà em đính chính lại nhé, tên đó đâu phải bạn trai của em.”


“Thiệt sao? Vậy… còn cái thư…” – Triết ngập ngừng.


“Cái gì mà làm quen chứ? Trong khi anh với em nói chuyện gần bốn tháng rồi, nói không quen là làm sao?”


“Vậy từ giờ phải gọi là “anh Triết” đàng hoàng nghen.”


“Mơ đi!” – theo sau là một khuôn mặt đang lè lưỡi lêu lêu.