Saturday, July 31, 2010

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 97 (quà sn)

PUN PUN ! QUÀ SINH NHẬT NÀNG NÀ ! CHÚC NÀNG SINH NHẬT VUI VẺ NHA ! HẦU GIA CÙNG CÔNG TỬ CÓ QUÀ CHO NÀNG NÈ !!!


[Hồng cân trong tay phi diễm tựa hỏa, phất phơ trong làn gió ấm xuy xuy thổi nhẹ. Là làn gió ấy, làn gió ngàn năm vẫn thổi ấy đã hất tung bụi mù, cấp cho mảnh hồng cân ấy một số mệnh khuynh tẫn thiên hạ, lưu danh thiên cổ.

Ta sẽ đem hồng cân này tặng cho duy nhất một người mà ta yêu mến trong kiếp này.

Trừ y ra, Phương Quân Càn ta sẽ không bao giờ động lòng trước một người nào khác.]

(Trích KTTH - LTPH - chương 97)

Docs Google         Scribd
Friday, July 30, 2010

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 66



[Chưa từng thấy qua Tiếu Khuynh Vũ lộ xuất nét tiếu dung diễm lệ phi thường này với bất kỳ ai.

Hai người còn ước hẹn đi xem hoa đào? ...

Ai có thể nói cho nàng hay, đến cùng đang xảy ra việc gì thế này ...]

(Trích KTTH - LTPH - chương 66)



Docs Google             Scribd

Chú thích: Tiết Cốc Vũ http://vi.wikipedia.org/wiki/Cốc_vũ
Thursday, July 29, 2010

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 65

[Một Vô Song công tử trước giờ đạm định thanh nhã, trí vô di lự, làm việc hiếm khi nào suy nghĩ lưỡng lự giờ phút này lại lo lắng thấp thỏm không yên, trong tâm trí nỗi lên từng tia suy nghĩ phân tính thiệt hơn. Vô Song do dự, lắp bắp hỏi: "Thật sự có thể chứ? Ta thật sự có thể ôm nó chứ?"

"Có thể, đương nhiên có thể ! Mau lên đi !"]

(Trích KTTH - LTPH - chương 65)





Docs Google         Scribd
Wednesday, July 28, 2010

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 64


[Vừa nghe đến đấy, Phương tiểu Hầu gia trong ngực nổi lên một tràng chua xót đau thương cùng phẫn uất, đau đớn đến mức hô hấp có điểm khó khăn, đau đến mức cơ hồ hô hấp ngưng trệ. Muốn nói với y điều gì đó, lại không biết nên nói thế nào, đã vài lần chực muốn thốt ra rồi đau lòng kìm nén lại.

Vô thoại khả đàm.

Vô thoại khả thuyết.]

(Trích KTTH - LTPH - chương 64)

Docs Google           Scribd
Tuesday, July 27, 2010

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 63

[Nhưng mà...

Tiếu Khuynh Vũ nắm chặt đôi tay, ánh mắt đong đầy nỗi bi ai cùng thống khổ.

Phương Quân Càn, ta không thể nào vĩnh viễn bồi bạn cùng ngươi được...

Những nuối tiếc, những di hận, những tình cảm này của ta, hết thảy hết thảy mọi thứ!... Ngươi căn bản đều không hiểu được...]

(Trích KTTH - LTPH - chương 63)