Tuesday, August 31, 2010

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 75

[Mảnh hồng cân phất phơ tiêu sái trong gió lộng sương sa, Phương tiểu Hầu gia cúi người, ghé sát bên tai y. Ngữ khí buồn bã chất chứa oán hận cùng thương mến: "Ta rất nhớ ngươi..."

Ta nhớ ngươi.

Một giấc chiêm bao lạc vào cõi mộng mơ chìm trong nỗi kinh hãi lắng đọng giá sương, tức thì tỉnh lại, mộng này đã tan. Trước mắt y, sắc đỏ chói mắt bao lấy huyền sắc ảo dị, hòa trong vô định nét cao quý kiệt ngạo, khí khái nam nhi đường hoàng kiêu hãnh, không màng thiên hạ. Ánh mắt này của hắn, đôi tinh quang dâng đầy những hoài mong thương nhớ, ấm áp trìu mến phủ chiếu những tia duyệt sắc xuống người đối diện. Nhãn thần ngưng đọng nơi không trung mơn man từng giọt ngọc tích tí tách trong cõi lòng, chất chứa nỗi nhớ nhung, giăng phủ khắp thế gian loạn lạc. Y nhân trước mặt y, phong dật tiêu sái, noãn hồng lóa mắt. Vầng thái dương như hiển hiện giữa đêm tuyết vô tận. Tia nắng ấm áp chiếu xuống thế gian băng thiên tuyết địa, chính là tư niệm nhung nhớ thê lãnh dâng trào mãnh liệt trong lòng Vô Song y. Tâm tình muốn thanh tịnh, quả là cưỡng cầu bất đắc. Giấc Nam Kha theo gió mà đi. Trái tim này của y, chỉ còn lại sự thổn thức mãnh liệt trong biển cả nhớ mong.]

(Trích KTTH - LTPH - chương 75)




Docs Google           Scribd
Monday, August 30, 2010

ỦNG HỘ ỦNG HỘ ĐI !!!

Mọi người vô ủng hộ cái này dùm cho mình cái nha. Nhớ xem dùm rồi cho ý kiến hen. Ai biết được mối nào thì chỉ dùm cho mình với ha. Thông cảm nha các bạn, kinh tế đang suy thoái mà.


 *Đang quảng cáo*


*Mắt chớp chớp*


*Cười toe*


http://pokahontasnguyen.wordpress.com/
Saturday, August 28, 2010

THÔNG BÁO ĐỢT 4 !!!

Vẫn tiếp tục edit, KHÔNG DROP. Nhưng mà không siêng như trước được nữa !!!


Nhà mới: http://pokahontasnguyen.wordpress.com


Bên blogspot chỉ dùng để post Khuynh Tẫn Thiên Hạ - Loạn Thế Phồn Hoa, lỡ mà lòi ra được một bé nào dễ thương đáng yêu đem truyện này ra khỏi blog đi post lung tung khắp nơi thì lập tức đóng blogspot và các entry thân yêu sẽ được set pass chìm vào quên lãng.


Chỉ nói vài lời vậy thôi. Người nói Giang hồ hiểm ác. Ta quả chán ghét cái giang hồ này quá rồi. Chỉ là xách đao thương kiếm hoa ra mà xử nhau thôi.


Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ
Friday, August 27, 2010

NÓNG MÁU


Ngày trước đã từng nói:

[Vài lời... của chính con mọt...

Lần đầu tiên tự edit Khuynh Tẫn, thật là khó thay. Tất nhiên mọt cũng dịch bằng QT sư thúc, và có tham khảo rất nhiều các translator khác trên mạng. Tuy không được hay lắm, nhưng edit với mục đích ban đầu là cho chính con mọt này cùng với một con mọt khác xem, nên có gì các bạn không thích, khen hay chê, cứ comment thẳng vào trong blog của mình. Mọt thật sự rất cám ơn. Thỉnh các bạn đừng đem bản edit này đi các nơi khác mà không có sự đồng ý của mình. Chúc các bạn enjoy. Mình bắt đầu bằng chương 13. Các blog khác dịch 12 chương đầu rất hay. Các bạn có thể tự tìm đọc qua blog của Phi Thiên Vũ, Đài Lạc, Hà Hoa Khứ,...]


Từ khi bắt đầu edit từ chap 13 đã nói rất rõ ràng.


Thế nhưng... Aizzz, đã nhờ MOD bên Wattpad gỡ bỏ mấy cái truyện post không xin phép đó xuống rồi, nhưng cảm thấy cứ như có dao cứa...

@Yukirin: Nếu nàng có đọc đc cái này, thì cũng đừng buồn, ta đã hứa với nàng, là ta sẽ edit đến chap cuối cùng, thì ta sẽ thực hiện lời hứa đó. Ta edit để đợi có 1 ngày ta đc cầm trên tay bản edit được in ra do chính tay ta edit. Còn bây giờ thì... ta xin lỗi nàng vậy.

POKA

Khuynh tẫn thiên hạ - chương 74

[Trên Cửu Cửu Trùng Dương Đài, Phương Quân Càn hiển xuất nụ cười tà mị, ngữ khí kiệt ngạo bất tuân, tiêu sái phong lưu hướng đến y giọng cười sảng khoái: "Bổn Hầu cẩn chúc Vô Song công tử đa phúc đa thọ, tâm tưởng sự thành."

Tiếu Khuynh Vũ đưa tay nâng trái Phúc anh lạc cầu, làn môi thấm đẫm nét thuỷ sương chợt giãn ra thư thái, hốt nhiên ngẩng đầu hướng đến khuôn mặt hắn, nụ cười ẩn ẩn thu ba, thanh lệ diễm tuyệt: "Nếu vậy, đa tạ mỹ ý của tiểu Hầu gia."

Nụ cười này của y vừa nở, trong lòng Phương Quân Càn thình lình dào dạt gợn sóng, hô hấp có chút dồn dập. Hắn lúc này không còn biết đến tiếng ồn ào bên dưới đài kia thanh âm ra sao nữa, bây giờ trong đầu hắn, chỉ cảm thấy mỗi một nụ cười hoa lệ này của y: gió ấm băng tan, nụ cười trải khắp vạn sơn hoành.]

(Trích KTTH - LTPH - chương 74)

Docs Google           Scribd