[Mảnh hồng cân phất phơ tiêu sái trong gió lộng sương sa, Phương tiểu Hầu gia cúi người, ghé sát bên tai y. Ngữ khí buồn bã chất chứa oán hận cùng thương mến: "Ta rất nhớ ngươi..."
Ta nhớ ngươi.
Một giấc chiêm bao lạc vào cõi mộng mơ chìm trong nỗi kinh hãi lắng đọng giá sương, tức thì tỉnh lại, mộng này đã tan. Trước mắt y, sắc đỏ chói mắt bao lấy huyền sắc ảo dị, hòa trong vô định nét cao quý kiệt ngạo, khí khái nam nhi đường hoàng kiêu hãnh, không màng thiên hạ. Ánh mắt này của hắn, đôi tinh quang dâng đầy những hoài mong thương nhớ, ấm áp trìu mến phủ chiếu những tia duyệt sắc xuống người đối diện. Nhãn thần ngưng đọng nơi không trung mơn man từng giọt ngọc tích tí tách trong cõi lòng, chất chứa nỗi nhớ nhung, giăng phủ khắp thế gian loạn lạc. Y nhân trước mặt y, phong dật tiêu sái, noãn hồng lóa mắt. Vầng thái dương như hiển hiện giữa đêm tuyết vô tận. Tia nắng ấm áp chiếu xuống thế gian băng thiên tuyết địa, chính là tư niệm nhung nhớ thê lãnh dâng trào mãnh liệt trong lòng Vô Song y. Tâm tình muốn thanh tịnh, quả là cưỡng cầu bất đắc. Giấc Nam Kha theo gió mà đi. Trái tim này của y, chỉ còn lại sự thổn thức mãnh liệt trong biển cả nhớ mong.]
(Trích KTTH - LTPH - chương 75)