Sunday, December 26, 2010

Vĩnh Viễn Không Ngừng Yêu

--------------------------------------------

Hôm nay đến đây thôi... thật nhiều cảm xúc. Hôm nào vui hứng lại viết cảm nhận về bài này vậy. Bài này Jay viết tặng Quách Phú Thành thật tuyệt vời... Thật đẹp cho một tình bạn.

-------------------------------------------
Sunday, December 12, 2010

An Tĩnh - Tĩnh lặng trong lòng

Không hiểu sao dạo này thích nghe An Tĩnh. Tĩnh đến lạ lùng.

Càng gần đến ngày thi, tôi càng thấy thời gian trôi chậm chạp từ tốn không một chút gấp gáp hay lo lắng trước ngày trọng đại đó. Anh vẫn gọi điện, vẫn nhắn tin, vẫn lên mạng hỏi thăm tôi. Cảm ơn, hạnh phúc và rất vui. Dù rằng tôi ngồi trước màn hình laptop một mình trong đêm khuya, tôi vẫn không thấy mọi thứ trầm lặng hoặc tôi không hề cô độc. Con mèo nằm dưới chân tôi, để tôi cảm thấy một loại hơi ấm nhàn nhạt toả ra trong không khí. Nó nằm rất ngoan. Chẳng trách tôi thích động vật.

Nói chuyện với Yui, cũng lâu rồi không nhắn tin chat với nàng ấy. Tìm thấy được người cùng sở thích của mình cũng vui lắm chứ, mà cả hai lại là fan cuồng của Jay nữa lại càng thích. Cả hai đều là những con người cảm thấy cô đơn hoặc giả, mệt mỏi và nhiều khi muốn buông xuôi mọi thứ. Nói chuyện với nhau đôi ba câu ngắn ngủi khiến lòng người cởi mở hơn trước cuộc sống quá nhạt nhẽo này. Lại thêm một project về Khuynh Tẫn để tung ra vào dịp Noel. Quả thật ngồi tán nhảm với nàng vui lắm đấy Yui ạ.

Cởi bỏ được một mối hoài nghi với một người bạn vừa quen trên mạng. Đọc một bức thư. Lòng thêm nhẹ.
Saturday, December 11, 2010

Rút Lui - Ngày mai sẽ là...

Bây giờ là gần 2h sáng. Thói quen thức khuya kiểu này dạo gần đây xuất hiện hơi bị nhiều nhỉ.

Sắp thi rồi mà vẫn còn lan man viết blog được. Đến mình cũng bó tay chấm đủ thứ với mình luôn.

Nhiều khi mình nhìn lại xem thử đời mình đã làm được những gì và bỏ mất những gì, thấy cán cân đó chông chênh một cách kỳ lạ. Đêm nay lại là một đêm dài trong vô vàn những đêm dài khác lắng nghe nhạc Jay rồi nhớ anh. Hình như chỉ có ban đêm mới khiến mình nhớ anh nhiều đến vậy. Tiếng trống từ tốn nhịp nhàng trong Rút Lui mang về cái cảm giác tình yêu của mình vẫn còn như ngày ấy. Nhỏ nhoi, mỏng manh nhưng mạnh mẽ.

Dù gì thì, quen biết anh cũng là một sự việc đi quá mức nghiêm trọng của nó. Mình tự nhận là vậy. Nhưng quả thật là, càng bị cấm thì càng làm tới. Aizzz. Quyết định là ở mình mà.
Friday, December 10, 2010

Đêm cô độc - Dạ Khúc

Khuya rồi ha. Ngủ không được. Tình hình là nuốt cà phê kiểu này là mặt thành rổ chắc rồi.

Không hiểu được. Đôi khi mình cũng muốn lân la làm quen nhưng có thể không bao giờ làm quen được.

Chỉ là ham chơi, không chịu học hành. Chắc rồi cũng rớt.

Nhìn lại cái tài sản MV làm cho Jay, cũng được, nói theo Jay, Aiyo bu cuo. Đúng là tự sướng cao độ.

Ban đêm mà nghe Dạ Khúc là hết chỗ chê. Cho dù có cao hứng tới mức nào, buồn bã tới mức nào, nghe bài này bỗng dưng mình lại thấy bình lặng. Cái trầm buồn đôi lúc nhanh dồn dập của những ký ức xen lẫn nỗi nhớ nhung hoài niệm xẹt qua trong màn hình mờ nhạt. Uhm. Nghe bài này lại nhớ anh. Đôi khi trong cuộc sống để vuột đi những cơ hội dù mỏng manh để được gặp nhau, để được nói chuyện với nhau, dù điều đó đối với rất nhiều người không phải là khó. Không phải là to tát gì, nhưng chỉ là một câu Em Yêu Anh, Anh Yêu Em đem lại niềm hạnh phúc nho nhỏ len lỏi trong lòng đủ xoa dịu cơn mơ trong một ngày lạ lẫm. Chẳng biết vì sao, nhưng nghe tất cả các bài hát của Jay, mình replay nhiều nhất vẫn là Dạ Khúc. Buồn, cũng không phải, chỉ là một nỗi miên man nào đó trong lòng tưởng niệm về tình yêu đã mất. Giai điệu bài hát không thể hiện nỗi buồn thảm tột cùng, mọi thứ chỉ là chút gì đó rất nhẹ bỗng, vỡ tan trên mặt đất và ánh mắt u buồn nhìn vào mảnh vỡ sắc vụn. Tiếng tim vỡ, tiếng thuỷ tinh vang vọng.

Rap nhanh. Không học cách lấy hơi thì cũng khỏi hát.
Wednesday, December 08, 2010

Bản Thảo Cương Mục

Thật tình mà nói đối với tôi, thuốc Bắc không phải là gì đó quá xa lạ. Những cuốn sách y thuật khi xưa Ông Bà Ngoại thường hay kể, những vị như Bạch Phụ Tử, Hắc Táo Nhân, Xuyên Khung, Cúc Hoa, Nhãn Nhục, Quế Nhục ăn sâu vào trí óc tôi từ nhỏ, mặc dù lúc đó hầu như tôi không hề hiểu gì về những từ ngữ kỳ lạ đó. Lớn hơn một chút tôi biết đến thuốc Bắc uống đắng đến mức nào, và nhìn nó dưới một ánh nhìn sợ sệt mỗi khi bệnh nặng quá phải viện đến thuốc Bắc. Ác mộng của thời thơ ấu là phải bưng bát thuốc Bắc uống cho kỳ hết mới thôi.

Rồi biết đến Anh, nghe đến bài Bản Thảo Cương Mục, kỳ thực mới đầu tôi cũng chẳng hiểu rốt cuộc bài này nói cái gì nữa. Chỉ ấn tượng mỗi âm nhạc viết trên nền nhạc đa âm theo âm hưởng techno/electronica, rất nhiều tiếng điện tử, chắc Anh kết hợp nhiều nhạc cụ điện tử quá hay sao nghe không ra được nhạc cụ nào rõ ràng, nhưng tổng thể, Anh tạo nên một bài rap mà mỗi lần tôi hát theo đến hụt cả hơi vì chưa biết cách lấy hơi khi đọc rap. Một điểm nữa khiến tôi thấy lạ ở bài hát này là tiếng đồng hồ quả lắc lúc chuyển giữa hai đoạn hát, đưa ra một giai điệu cực khác, rap cực nhanh. Quả là Jay, âm thanh trong cuộc sống kiểu nào cũng có thể đưa vào trong âm nhạc của mình. Bội phục! Bội phục!